Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Không phải chỉ là sổ đỏ thôi sao? Tôi cũng có rất nhiều, sau này cũng toàn bộ là của Thịnh... khụ, của bạn gái tôi."

 

Tôi thực sự thành tâm trợn một cái mắt trắng dã.

 

Cái tên Hạ Dục Thâm này vì tình mà khốn đốn, vì yêu mà làm tiểu tam.

 

Chắc chắn là đang vật vã trong bể khổ, nên bệnh càng nặng hơn rồi.

 

Hạ Dục Thâm bị bệnh.

 

Mỗi sáng, hắn đều mang theo bánh bao nhân thịt nóng hổi, đã cố ý chọn loại không có hành lá.

 

Cưỡi chiếc xe motor màu xám bạc dừng dưới nhà:

 

"Đi thôi, tôi đưa cậu đi làm."

 

"... Công ty thực tập ngay đối diện khu chung cư mà."

 

"Thế thì sao? Đi ít hơn mười phút, cũng là giúp cậu tiết kiệm mười phút thể lực."

 

Hắn ta không nói không rằng, tự tay cài mũ bảo hiểm cho tôi.

 

Cười ngông nghênh và đáng ghét.

 

Buổi trưa, hắn xách theo rau hữu cơ và thịt bò Wagyu đắt cắt cổ.

 

Nhét vào lòng anh họ tôi, rồi đuổi anh ấy vào bếp:

 

"Cái này gọi là, mỗi người một sở trường, phân công rõ ràng."

 

Còn hắn ta thì đường đường chính chính nằm ườn trên sofa, lấy gối ôm che mặt ngủ bù.

 

Đợi đến khi tôi nghỉ trưa về nhà, hắn đúng giờ thức dậy, đầu tóc bù xù.

 

Cùng tôi cắm đầu vào ăn cơm.

 

Buổi tối còn quá đáng hơn.

 

Ngày nào cũng xách quà đến, không món nào trùng món nào.

 

Không đến mười hai giờ đêm thì tuyệt đối không rời đi.

 

"... Cậu và bạn gái cậu dạo này thế nào rồi?

 

"Ngày nào cũng ở nhà tôi.

 

"Cậu không theo đuổi người ta nữa à?

 

"Không muốn leo lên chính cung nữa à?

 

"Không phải tôi đã dạy cậu cách xâm nhập vào cuộc sống của đối phương sao?

 

"Không kéo gần khoảng cách với bạn gái cậu nữa à?"

 

Hắn lười biếng dựa vào khung cửa, một tay đút túi, một tay tùy tiện kéo cổ áo sơ mi.

 

Hai cúc áo được cởi ra, lộ ra xương quai xanh rõ nét và làn da vẫn còn lấm tấm mồ hôi.

 

Cái dáng vẻ cà lơ phất phơ ấy, pha lẫn sự ngông cuồng và bất phục của tuổi trẻ, cứ như thể đang cầm túi thuốc nổ cố tình đ.â.m sầm vào tim người ta vậy.

 

Hắn khẽ nhếch đuôi mắt, khóe môi cong lên:

 

"Không có nghĩa vụ phải chia sẻ.

 

"Nhưng có thể nói cho cậu biết —

 

"Tôi đang rất, rất cố gắng để kéo gần khoảng cách."

 

Hạ Dục Thâm tuyên bố, tất cả những hành động này đều là để cảm ơn sự chỉ dẫn tận tình của tôi.

 

Nhưng tôi vẫn cảm thấy có gì đó không đúng.

 

Đặc biệt là thái độ của hắn đối với anh họ tôi, cứ như đang ngấm ngầm so kè.

 

Bề ngoài thì tươi cười hớn hở, thực chất lại ngầm nói móc nói mỉa mọi nơi.

 

Trong lời nói thoang thoảng mùi thuốc súng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Tôi hỏi cô bạn thân: "Chuyện này đúng không?"

 

Cô bạn thân tôi dạo này tâm trạng rất tốt, cả người dính chặt lấy tôi.

 

Nói chuyện với tôi, cứ tủm tỉm cười không ngừng:

 

"Chị dâu — à quên, Tri Dao à, chuyện này bình thường mà.

 

"Anh tôi từ bé đã đáng thương, chẳng có mấy bạn bè, trừ cậu ra thì không biết cách hòa đồng với ai cả."

 

"Chuyện này đúng không?"

 

Tôi lại hỏi anh họ.

Linlin

 

"Hạ Dục Thâm đối xử với em có hơi kỳ lạ không?"

 

Anh họ ngây thơ ngốc nghếch của tôi đang nhặt rau, anh ấy ngẩng đầu suy nghĩ một lát:

 

"Bình thường mà nhỉ?

 

"Dục Thâm là người tốt.

 

"Lần trước thấy quần áo anh bị co lại.

 

"Ngày hôm sau, cậu ấy một hơi tặng anh mười bộ quần áo mới.

 

"Còn bảo anh vứt hết mấy cái quần cũ màu xám trong tủ đi.

 

"Chỉ là... kích cỡ hơi lớn chút, mặc rộng rãi quá, không khoe được dáng thôi."

 

Tôi kể hết mọi chuyện từ đầu đến cuối cho Z:

 

[Chuyện này thực sự đúng không?]

 

[Z đã chuyển khoản cho bạn 52.000,00 VNĐ]

 

Z nói những người bạn trai tốt trên mạng đều thích chuyển tiền cho bạn gái.

 

Hắn không muốn bị người khác so bì, cho nên thỉnh thoảng lại chuyển tiền cho tôi.

 

Nếu không nhận, thì tôi chính là muốn chia tay với hắn.

 

Thế là tôi đành phải vất vả nhấn nhận tiền mỗi lần.

 

[Bình thường.

 

[Bạn tốt của chị nghe có vẻ là một người không tồi.]

 

Tôi đính chính:

 

[Không phải bạn tốt, là đối thủ không đội trời chung.]

 

[... Ừm. Đối thủ không đội trời chung.]

 

[Chắc chị có thành kiến từ trước với đối thủ không đội trời chung đó.]

 

[Cho nên mới lầm tưởng hắn có ý đồ khác.]

 

[Nghĩ như vậy, hắn đáng thương thật đấy.]

 

Tôi sững người.

 

Đúng rồi.

 

Hạ Dục Thâm vừa tặng bữa sáng, lại đưa tôi đi làm.

 

Vừa mua rau, lại tặng quần áo cho anh tôi.

 

Ngày nào cũng thay đổi đủ kiểu quà bái sư, hắn đã làm nhiều như vậy.

 

Mà tôi lại nghi ngờ hắn...

 

Sao tôi có thể nghĩ hắn như thế được chứ!

 

Xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu, tôi quyết định tìm một cơ hội để trịnh trọng xin lỗi hắn.