Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi nói chuyện Hạ Dục Thâm với Z.

 

Z bắt đầu có hứng thú với Hạ Dục Thâm, cứ hỏi tôi suy nghĩ về hắn.

 

[Chị ơi, hắn có đẹp trai không?]

 

Câu này tôi biết trả lời.

 

Dựa vào chút EQ còn sót lại, tôi tự tin trả lời câu hỏi "chết người" này:

 

[Xấu, xấu kinh khủng.]

 

[Xấu?]

 

[Đúng vậy.]

 

[Không đời nào.]

 

[Thật sự rất xấu mà.]

 

[Xấu chỗ nào?]

 

[Chỗ nào cũng xấu.]

 

Z có vẻ không hài lòng với câu trả lời này.

 

Qua tấm kính trong suốt giữa phòng khách và nhà bếp, tôi khẽ ngẩng mắt, lén nhìn hắn.

 

Hạ Dục Thâm đang mặc chiếc tạp dề màu xám của anh tôi, lười biếng đứng trước bồn rửa.

 

Vai rộng eo thon, tay áo xắn lên, để lộ một đoạn cánh tay dưới.

 

Da trắng, gân cốt rõ ràng.

 

Hắn đang cúi đầu nhặt rau, nghiêng mặt về phía tôi, tóc mai dính vào tai, mang theo hơi ẩm vừa gội đầu xong.

 

Cổ tay lật nhẹ, những giọt nước trượt xuống theo khớp ngón tay, tạo ra những đốm sáng phản chiếu trên bàn tay.

 

Động tác của hắn chậm chạp.

 

Đang rửa thì dừng lại, nhíu mày rửa tay rồi lướt điện thoại.

 

[Nhìn kỹ lại xem.] Z nói.

 

Tôi thực sự nhìn kỹ.

 

Ngũ quan của hắn rất nổi bật, là kiểu trời sinh để quyến rũ người khác.

 

Hạ Dục Thâm đột nhiên ngẩng đầu.

 

Không báo trước, ánh mắt hắn chạm vào cái nhìn lén của tôi.

 

Bốn mắt nhìn nhau.

 

Ánh mắt không sắc bén, nhưng lại mang theo vẻ nghiêm túc không đúng lúc.

 

Như thể đã sớm phát hiện tôi đang lén nhìn, chỉ là đến bây giờ mới chịu cho tôi một phản hồi.

 

Xuyên qua màn hơi nước và ánh sáng, ánh mắt đó găm chặt lấy tôi.

 

Mọi âm thanh xung quanh đều như thủy triều rút đi.

 

Tiếng game trong phòng khách, tiếng nước chảy ào ào trong bồn rửa, đều trở nên xa xăm và không chân thật.

 

Thời gian như bị kẹt băng.

 

Trái tim đập loạn xạ như trống dồn, một nhịp, rồi một nhịp nữa, đập đến tê dại cả lồng ngực.

 

Giây tiếp theo, hắn giơ tay, ngón tay khẽ gõ lên kính, nụ cười từ từ nở ra.

 

Như một con hồ ly nhỏ vừa ăn vụng thành công.

 

Gốc tai tôi nóng bừng, vội vàng tránh đi ánh mắt.

 

Tin nhắn của Z lại gửi đến.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

[Chị ơi, hắn thật sự rất xấu sao.]

 

Tôi cắn môi, chậm rãi gõ chữ.

 

[... Không xấu.]

 

[Thật ra, khá là đẹp trai.]

 

Sau ngày hôm đó, tôi bắt đầu cố ý hay vô tình tránh ánh mắt của Hạ Dục Thâm.

 

Không phải vì hắn thật sự đẹp đến mức tôi không thể đối mặt, mà là vì —

 

Thôi bỏ đi, chính tôi cũng không nói rõ được.

 

Cứ như làm việc xấu tật giật mình, lại như trong lòng giấu điều gì đó chưa sẵn sàng để bị phanh phui.

 

Trong lòng tôi lại cứ bận tâm chuyện xin lỗi, cả người rối tinh rối mù.

 

Cuối cùng, đợi đến khi anh họ bị bạn học rủ đi ăn uống.

 

Chỉ còn hai chúng tôi vào buổi chiều, hắn đứng ngoài ban công, bắt chước anh họ tôi phơi quần áo.

 

Hắn quay lưng về phía tôi, tay cầm chiếc váy của tôi.

 

"Hạ Dục Thâm."

 

Tôi đi tới gần.

 

Hắn không quay đầu, chỉ ừm một tiếng trong cổ họng.

 

"Trước đây là tôi đã hiểu lầm cậu, cứ nghĩ cậu có ý đồ xấu, tôi không nên nghi ngờ cậu..."

 

Lời còn chưa nói hết, màn hình điện thoại hắn đặt trên ghế vẫn sáng.

 

Đó là giao diện trang cá nhân của một ứng dụng video ngắn.

 

Tôi sững người.

 

Theo bản năng muốn trêu chọc "Hạ Dục Thâm sao cậu lại lén lút lướt ứng dụng video ngắn thế"

 

Nhưng tôi lại thoáng thấy, ảnh đại diện của Z.

 

Tên của Z.

 

Trong đầu tôi "ù" một tiếng, cả người tôi cứng đờ tại chỗ.

 

Z...

 

Hạ Dục Thâm...

 

Linlin

Những sự trùng hợp kỳ lạ đó, những ghen tuông không rõ lý do đó.

 

Những cuộc đối thoại mang lại cảm giác thân thuộc đến lạ lùng đó, vào khoảnh khắc này, tất cả đều nối liền thành một sợi dây rõ ràng.

 

Hắn nhìn biểu cảm của tôi khi tôi cứ trừng mắt nhìn chằm chằm vào điện thoại hắn, sắc mặt cũng lập tức thay đổi.

 

Tôi ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt chạm vào đôi mắt hoảng loạn của hắn.

 

Tôi nghe thấy giọng mình đang run rẩy.

 

"Hạ Dục Thâm.

 

"Sao điện thoại của cậu lại có tài khoản của bạn trai tôi?"

 

Yết hầu hắn khẽ lăn, không nói gì, nhưng tôi đã hiểu tất cả.

 

Sự xấu hổ và giận dữ ngay lập tức nhấn chìm tôi, tôi đã dạy Hạ Dục Thâm cách theo đuổi người khác.

 

Tôi đã bày mưu tính kế cho Hạ Dục Thâm.

 

Những đêm tôi trò chuyện thâu đêm với Z.

 

Những lần tôi và Z tâm đầu ý hợp.

 

"Anh—— anh là… Z?"