Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

VẾT SẸO SAU LƯNG"

Tác giả: Mr.Bin

Chương 1: Đêm hội hoa đăng

Hội hoa đăng năm nay đặc biệt náo nhiệt, ánh đèn lồng rực rỡ soi sáng cả quảng trường lớn, khiến khuôn mặt ai cũng rạng ngời dưới ánh lửa hồng. Tiếng cười nói lanh lảnh, tiếng nhạc du dương quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí tràn ngập hân hoan.

Ở một góc khuất, Lâm Y đứng lặng lẽ. Trên vai nàng là chiếc áo lụa màu tím nhạt, tay khẽ vuốt ve mép cổ áo, như đang cố siết chặt một bí mật mà chính nàng không muốn đối diện. Mỗi bước đi của nàng đều mang một vẻ đoan trang, kín đáo, như thể che chắn cả trái tim đang đầy vết thương.

Thế nhưng hôm nay, người em gái cùng cha khác mẹ, Lâm Kha, lại có một mục đích khác. Kha từ lâu đã ganh ghét người chị này, người luôn được cha yêu thương hơn dù xuất thân thấp kém. Đôi mắt Lâm Kha ánh lên tia giảo hoạt khi thấy mọi ánh mắt trong đêm hội đang đổ dồn về phía họ.

“Chị Y, sao áo chị có vẻ lệch thế này?” Lâm Kha vừa cười vừa bước lại gần, giọng nói ngọt như mật nhưng tay đã vươn ra, nhanh như chớp, nắm lấy cổ áo sau lưng Lâm Y kéo mạnh về phía sau.

“Soạt”.

Một âm thanh rất khẽ, nhưng đủ khiến mọi người xung quanh ngoái lại nhìn. Ánh mắt tò mò, rồi sửng sốt, dần chuyển thành xì xầm đầy mỉa mai khi lưng của Lâm Y hiện ra trước mắt họ — chi chít những vết sẹo dài ngoằn ngoèo, lồi lõm, như dấu tích của những trận đòn roi tàn nhẫn.

Ánh đèn lồng bập bùng chiếu lên làn da trắng xanh đầy những vết thương cũ, biến nó thành một bức tranh tang thương, ám ảnh. Tiếng cười đùa khi nãy bỗng tắt lịm, thay vào đó là những tiếng rì rầm khó chịu:

"Nàng ta… thật sự là tiểu thư danh giá sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Nhìn lưng kìa, đáng thương hay đáng xấu hổ đây?"

Lâm Y c.h.ế.t lặng. Đôi mắt nàng cay xè, cố gắng kìm nén dòng nước mắt dâng đầy. Nhưng nàng không cho phép bản thân khóc, không cho phép mình yếu đuối trước kẻ đã từng bước đẩy nàng xuống đáy vực nhục nhã này.

Ngay lúc ấy, một giọng nói trầm thấp vang lên, đầy uy lực:

“Đủ rồi.”

Tất cả xoay người nhìn. Vị công tử nổi tiếng lạnh lùng bậc nhất kinh thành — Tạ Du — đang đứng đó, trong bộ y phục gấm đen thêu hoa văn tinh xảo. Ánh mắt anh dừng lại trên tấm lưng của Lâm Y, nơi vết sẹo ấy như một nhát d.a.o cứa thẳng vào tim người đối diện.

Không ai biết rằng, trong khoảnh khắc ấy, tim Tạ Du khẽ run lên. Những ký ức chôn sâu bất giác trỗi dậy… hình bóng một cô gái bé nhỏ từng được anh cứu giúp năm nào giờ hiện rõ trước mắt, cùng chính vết sẹo ấy — vết sẹo năm xưa chính anh đã nhìn thấy.

Lâm Kha cứng người, lùi lại một bước, nụ cười đắc thắng vụt tắt.

“Người đâu.” Tạ Du nghiêm giọng, đôi mắt ánh lên tia lạnh lẽo. “Khoác áo cho cô ấy… và đưa về phủ Tạ gia.”

Lời nói vừa dứt, không khí cả quảng trường như đóng băng.

Lâm Y run rẩy. Nàng ngẩng mặt lên, đôi mắt đẫm nước nhìn về phía người đàn ông ấy — người mà nàng chưa từng nghĩ sẽ xuất hiện trong đời mình một lần nữa, càng không nghĩ anh lại xuất hiện vào đúng lúc nàng nhục nhã nhất.

Đêm hội hoa đăng năm ấy, không ai còn nhớ đến những đèn lồng rực rỡ hay những tiếng nhạc du dương, chỉ còn nhớ đến một tiểu thư với tấm lưng đầy sẹo… và cái nhìn đầy ẩn ý của vị công tử họ Tạ.