Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 2: Bước chân vào phủ Tạ gia

Hơn mười cỗ kiệu hoa trang trọng nối dài dọc con đường lớn dẫn vào phủ Tạ gia. Bên trong cỗ kiệu đi đầu, Lâm Y ngồi im lặng, bàn tay siết chặt lấy tà áo, cảm giác vẫn chưa thể tin nổi những gì vừa xảy ra.

Chỉ vài canh giờ trước, nàng còn bị bêu riếu giữa hội hoa đăng, trở thành trò cười trước bao ánh mắt giễu cợt. Vậy mà giờ đây, nàng lại ngồi trong kiệu phủ Tạ gia — nơi từng là giấc mơ xa xỉ nhất nàng dám ước ao.

Tiếng bước chân dồn dập bên ngoài vang lên khi đoàn người dừng trước cổng lớn. Tạ Du khoác áo khoan dung nhưng ánh mắt lại lạnh đến cực điểm. Anh quay người về phía nàng, giọng nói tuy trầm thấp nhưng không cho phép chống đối:

“Xuống kiệu.”

Lâm Y cúi đầu bước xuống, mái tóc đen dài che đi đôi mắt ngấn nước. Dù lòng còn đầy hoang mang nhưng nàng hiểu, từ giờ phút này, nàng đã là người của phủ Tạ gia, dù có muốn hay không.

Người hầu hai bên cúi rạp khi nàng đi qua, nhưng trong đáy mắt họ, sự tò mò xen lẫn nghi hoặc không hề giấu giếm.

Ai chẳng biết thiếu gia Tạ Du là người lạnh lùng vô cảm nhất trong thành, thậm chí từng tuyên bố sẽ không bao giờ để một người đàn bà bước chân vào phủ. Vậy mà hôm nay, chính anh lại tự mình đón một nữ nhân về, trong tư thế đầy bảo hộ.

Không ai hiểu… và chính Lâm Y cũng không hiểu.

Vào tới đại sảnh, nàng đứng trước bức hoành phi uy nghi ghi bốn chữ vàng: “Trung Nghĩa Đường Đường”. Mọi thứ trong phủ đều toát lên vẻ quyền quý và lạnh lẽo đến mức khiến nàng run lên từng hồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Cô là ai?” Một giọng nói khác vang lên, sắc lạnh hơn cả gió đêm.

Lâm Y ngẩng mặt, đối diện với ánh mắt của Tạ phu nhân — mẹ ruột Tạ Du. Bà ta mặc bộ y phục gấm màu đen viền chỉ vàng, gương mặt thanh tú nhưng lạnh lùng đầy quyền uy. Ánh mắt bà dừng lại trên người nàng, quét qua vết sẹo đã được giấu sau lớp áo khoác, nụ cười mỉa mai xuất hiện nơi khóe môi.

“Con gái của Lâm gia? Con bé mang vết nhơ nhục ấy cũng bước chân vào đây sao?” Tạ phu nhân cất tiếng, đầy khinh bỉ.

Tạ Du không chút do dự, bước lên che chắn trước mặt nàng: “Từ nay cô ấy ở lại phủ này.”

Giọng anh dứt khoát, không cho ai phản bác.

Tạ phu nhân nhướng mày, cười nhạt: “Du Nhi, con định đem về một kẻ hèn mọn để làm gì? Phủ Tạ gia chưa bao giờ là nơi chứa chấp loại đàn bà mang tiếng nhục nhã…”

“Đủ rồi.” Giọng Tạ Du đanh lại, ánh mắt tối sâu nhìn thẳng vào người mẹ quyền lực của mình: “Chuyện của con, mẫu thân không cần nhúng tay.”

Lâm Y cúi đầu, trái tim quặn thắt. Bao năm qua nàng đã chịu đủ ánh mắt coi thường, đủ lời cay nghiệt… giờ đây ngay trước mặt bao người, nàng lại tiếp tục bị khinh miệt, dù lần này, người khinh miệt nàng chính là mẫu thân của người đàn ông đã cứu nàng.

Nhưng chính lúc này, Tạ Du bất ngờ quay đầu lại, bước đến trước mặt nàng, giọng anh trầm thấp vang lên bên tai:

“Từ nay về sau, không ai được phép làm nhục em.”

Lời nói ấy, như ngọn lửa thắp sáng trái tim Lâm Y. Ánh mắt nàng lay động… chẳng hiểu vì sao, giây phút đó, dù còn nhiều hoài nghi, dù vết thương lòng chưa lành, nàng lại thấy bản thân dường như được bảo vệ thực sự lần đầu tiên trong đời.