Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"VẾT SẸO SAU LƯNG"

Tác giả: Mr.Bin

Chương 21: Bữa tiệc mùa hạ và hồi kết

Ngày tiệc mùa hạ cuối cùng cũng đến. Phủ Tạ gia sáng rực từ sớm, cờ phướn giăng kín lối, khách quý tấp nập ra vào. Đây là dịp mà toàn bộ giới quý tộc trong thành đều đổ về, không chỉ để dự tiệc mà còn để xem "người phụ nữ của Tạ Du" — kẻ từng bị bêu rếu tại hội hoa đăng — sẽ xoay xở ra sao.

Trong gian bếp, Lâm Y đứng giữa hàng chục đầu bếp, tay chỉ đạo từng món, ánh mắt tập trung cao độ. Bộ y phục giản dị nhưng dáng đứng của nàng lại toát lên khí chất đĩnh đạc, chẳng còn chút rụt rè, nhút nhát ngày nào.

Món khai vị được dọn ra — súp sen nhụy vàng, thơm lừng, màu sắc tinh tế. Các món chính nối tiếp nhau xuất hiện trên bàn tiệc — mỗi món đều trọn vẹn hương vị và hình thức hoàn mỹ.

Tiếng xì xầm trong sảnh lớn dần biến mất, thay vào đó là ánh mắt kinh ngạc xen lẫn khâm phục. Không ai còn dám mỉa mai.

Tạ Du ngồi ở ghế chủ vị, ánh mắt anh không rời khỏi dáng người mảnh mai của nàng đang chỉ huy trong bếp — qua ô cửa khép hờ, anh thấy nàng mỉm cười nhẹ khi mọi thứ đã hoàn tất.

Lúc cao trào nhất của buổi tiệc, Tạ Du bất ngờ đứng dậy, giọng nói trầm ấm nhưng vang dội khắp đại sảnh:

“Hôm nay, ngoài tiệc mùa hạ, ta còn một việc muốn tuyên bố với tất cả.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Không khí trong sảnh lặng đi.

Tạ Du bước thẳng tới trước mặt Lâm Y — nàng vừa từ bếp chính ra, tay vẫn còn vương mùi hương của món ăn — anh nắm lấy bàn tay nàng, trước hàng trăm ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn tò mò.

“Bắt đầu từ ngày hôm nay, Lâm Y… không chỉ là người bên cạnh ta,” Tạ Du nói, ánh mắt anh nhìn sâu vào mắt nàng, “Mà sẽ là… chính thê của Tạ Du này.”

Câu nói ấy rơi xuống, khiến tất cả c.h.ế.t lặng.

Tạ phu nhân ngồi im lặng, ánh mắt bà thoáng tối lại, nhưng cuối cùng chỉ khẽ nhắm mắt, buông tiếng thở dài: “Tùy con.”

Triệu Tinh Vân đứng ở góc sảnh, đôi mắt đỏ hoe, nhưng không thể thốt nổi một lời phản kháng.

Còn Lâm Y, nàng khẽ run lên… nhưng lần đầu tiên, nàng không cúi đầu nữa.

Bàn tay nàng siết c.h.ặ.t t.a.y Tạ Du, đôi mắt ươn ướt nhưng ánh nhìn kiên định và rạng rỡ. Mọi lời đàm tiếu, mọi ánh mắt khinh miệt ngày nào… giờ đây đều tan biến trong khoảnh khắc này.

Bên ngoài, nắng hạ rực rỡ hơn bao giờ hết.

Hồi kết của những ngày giông bão… không phải là nước mắt, mà là lời hứa vững chắc nhất: một cuộc đời mới, nơi nàng được ngẩng đầu bước đi… bên cạnh người đàn ông ấy.

❤️ Hết truyện.