Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"VẾT SẸO SAU LƯNG"

Tác giả: Mr.Bin

Chương 20: Đêm muộn nơi bếp chính

Ba ngày trôi qua kể từ khi Lâm Y bắt đầu công việc quản lý bếp chính. Trong ba ngày đó, nàng gần như không rời gian bếp, dậy từ tinh mơ, làm việc đến tận khuya, tự tay kiểm tra mọi nguyên liệu, sắp xếp thực đơn cho từng món trong tiệc mùa hạ sắp tới.

Ban đầu, đám người hầu vẫn xì xầm, vẫn nhìn nàng bằng ánh mắt dò xét và khinh miệt, nhưng sau ba ngày, những lời bàn tán ấy dần biến mất. Thay vào đó là sự im lặng xen lẫn ngạc nhiên. Không ai ngờ một "tiểu thư mang vết sẹo" lại có thể chịu được khối lượng công việc nặng nhọc như vậy mà không than phiền một tiếng.

Đêm thứ ba, khi tất cả gia nhân đã rời bếp, Lâm Y vẫn ngồi bên bàn gỗ lớn, đôi tay mệt mỏi lật từng trang sổ ghi chép. Đôi mắt nàng lờ đờ vì thiếu ngủ nhưng vẫn cố gắng rà soát từng chi tiết: lượng nguyên liệu, số đầu bếp, thời gian chế biến.

Ánh đèn leo lét hắt lên gương mặt nàng, gầy gò nhưng đôi mắt lại kiên định lạ thường.

Tiếng bước chân quen thuộc vang lên từ phía sau. Lâm Y ngẩng đầu lên, bắt gặp Tạ Du đứng ở ngưỡng cửa, áo choàng đen thấm ướt một chút sương đêm, ánh mắt anh tối lại khi thấy dáng vẻ mệt mỏi của nàng.

“Em lại chưa nghỉ,” anh nói, giọng điệu trầm nhưng đầy lo lắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lâm Y khẽ cười, giọng nhỏ nhẹ: “Chỉ còn chút nữa thôi… tôi muốn đảm bảo mọi thứ sẽ hoàn hảo.”

Tạ Du bước đến gần, kéo ghế ngồi ngay cạnh nàng, ánh mắt anh chăm chú nhìn từng trang sổ sách trên tay nàng, sau đó bất ngờ đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn, gầy guộc ấy.

“Bàn tay này… không sinh ra để làm những việc thế này,” anh nói, giọng đầy trầm khàn và day dứt.

Lâm Y thoáng lặng người… nhưng rồi nàng chỉ khẽ siết tay anh, giọng thật dịu dàng: “Nhưng nếu không làm… tôi mãi mãi sẽ chỉ là một kẻ đứng sau lưng ngài.”

Lời nói ấy khiến tim Tạ Du nhói lên. Trong khoảnh khắc này, anh nhìn thấy rõ sự kiên cường trong nàng — không còn là cô gái yếu đuối, nhẫn nhịn chịu đựng mọi ánh mắt khinh bỉ, mà là một Lâm Y mạnh mẽ, dám đứng lên giữa bao sóng gió.

Anh cúi xuống, khẽ chạm trán mình vào trán nàng, giọng thì thầm: “Em không bao giờ đứng sau lưng ta. Em luôn đứng bên cạnh ta… từ lâu rồi.”

Trái tim Lâm Y run lên từng hồi.

Khoảnh khắc đó, mọi mệt mỏi dường như tan biến. Trong ánh đèn mờ nhòe của gian bếp lớn, giữa mùi hương thảo mộc thoang thoảng, hơi ấm từ người đàn ông ấy lan khắp người nàng.

Tạ Du vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, không nói thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ ở lại cùng nàng trong đêm muộn. Đôi khi, chỉ một sự hiện diện thôi cũng đủ để khiến người ta có thêm sức mạnh đi tiếp.

Và đêm đó… Lâm Y cảm nhận rõ hơn bao giờ hết: trong con đường đầy thử thách phía trước, nàng không còn một mình.