Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 2:

 

“Sao vậy? Cắt vào tay rồi?” Tôi lao tới, cầm tay anh ta lên xem xét kỹ lưỡng.

 

Giọng nói trong trẻo vang lên từ trên đỉnh đầu: “Đột nhiên nhớ ra, miếng thịt gà này mua mấy tuần rồi.”

 

Anh ta làm bộ ngửi ngửi, rồi nói một cách không cho phép nghi ngờ: “Hỏng rồi.”

 

Sau đó, ngay trước mặt tôi, anh ta trực tiếp cầm miếng thịt gà đó lên, nhẹ nhàng ném vào thùng rác.

 

Tôi, người đã đói cả ngày: ...

 

Cố nén nước mắt,

 

Không nhịn được nữa,

 

Oa hu hu hu hu hu.

 

“Cô khóc cái gì?”

 

Bụng kêu ục một tiếng, tôi nức nở nói: “Không biết gió ở đâu thổi vào làm cay mắt.”

 

Người đàn ông cười một tiếng, đưa tay xoa đầu tôi, “Xem cô đáng thương chưa kìa, trong tủ lạnh còn ít gà rán, đi lấy ra đây.”

 

 

Quả không hổ danh là chuỗi gà rán khắp thành phố, bên ngoài vàng óng, thơm giòn mềm ngọt, bày trên bàn ăn, khói bốc nghi ngút, không ngừng tỏa ra mùi thơm quyến rũ.

 

“Một, hai, ba, bốn...”

 

“Cô đang đếm gì vậy?” Ông chủ làm xong việc rồi ngồi xuống đối diện tôi.

 

“Ừm, em đang đếm gà rán, tổng cộng có mười hai miếng, em ăn bốn miếng, ông chủ ăn tám miếng.”

 

Lễ nghi chủ khách tôi vẫn hiểu, phải giữ kẽ.

 

Không ngờ ông chủ lại nở một nụ cười lạnh lùng và kỳ quái, anh ta chống cằm, âm trầm nói: “Cô ăn hết đi, biết đâu đây là bữa cuối cùng.”

 

Anh ta anh ta anh ta có ý gì?

 

Vừa rồi không phải vẫn ổn sao?!

 

Một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng xuống thẳng thắt lưng, miếng gà rán tôi đang gắp trên đũa nuốt vào cũng không được mà đặt lại vào đĩa cũng không xong, tay run lên, miếng gà rơi xuống bàn, lăn hai vòng.

 

“Chậc, không phải muốn ăn gà sao? Tôi tự tay làm, cô không thể không ăn.” Anh ta nhíu đôi mày kiếm, gắp lại một miếng gà rán đặt vào bát tôi, nhẹ nhàng thúc giục: “Nhân lúc còn nóng, mau nếm thử.”

 

“Em... cái này... ông chủ, anh...”

 

Tôi sợ đến nỗi nói không thành câu, hai hàm răng va vào nhau lập cập.

 

Thứ này không có độc chứ...

 

Không có độc thì cũng có thuốc mê, tôi đã xem kênh pháp luật, những cô gái ngây thơ chưa trải sự đời ăn đồ người lạ đưa, lúc tỉnh lại đã thấy mình nằm trong bồn tắm, không chỉ mất đời con gái mà còn thiếu một quả thận.

 

Ông chủ đẹp trai như vậy, không ngờ lại lòng lang dạ thú, nỡ lòng nào ra tay với một người đáng yêu như tôi.

 

Tôi nuốt nước bọt, nhỏ giọng nói: “Vừa mới nhớ ra, em... bị dị ứng thịt gà.”

 

Anh ta nhướng mày, ngón tay gõ gõ lên bàn ăn, như tiếng chuông báo tử của thần chết.

 

Tôi càng thêm đứng ngồi không yên, trán đẫm mồ hôi lạnh, cười gượng: “Đột... đột phát theo... mùa.”

 

Cuộc giằng co không lời bắt đầu, nhìn nhau vài giây, cuối cùng anh ta cũng đại phát từ bi nói: “Vậy được rồi. Cô căng thẳng làm gì? Tôi cũng không ép cô.”

 

Tôi “haha” hai tiếng: “Ông chủ vừa đẹp vừa tốt bụng, còn nấu cơm cho em, em cảm kích còn không kịp, sao lại căng thẳng được. Nào, ông chủ, để em múc cho anh bát canh.”

 

Anh ta lơ đãng “ừ” một tiếng, cắn một miếng gà rán giòn tan, mắt lim dim, vẻ mặt đầy hưởng thụ.

 

Không... không có độc à?

 

Bàn tay đang múc canh của tôi run lên, không nhịn được hỏi: “Ngon không ạ?”

 

“Ngon chứ, hai ngày nữa ban quản lý mới giao rau củ, sẽ không có gà rán ăn đâu, nên tôi mới bảo cô tranh thủ bữa cuối cùng này ăn nhiều một chút.”

 

?????

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Là vậy sao? Vậy sao vừa rồi anh không nói cho rõ ràng?

 

Đôi mắt đào hoa của anh ta chuyển sang người tôi, nói đầy ẩn ý: “Đáng tiếc người nào đó bị dị ứng thịt gà, tôi đành phải miễn cưỡng ăn hết vậy.”

 

Nếm thêm một miếng gà rán, anh ta cười tủm tỉm bổ sung: “Cô nhớ là đừng đụng vào gà rán nhé, nếu không đang cách ly ở nhà mà bị dị ứng thì khó tìm bác sĩ lắm đấy.”

 

Tôi: ... Trước mắt phủ một lớp sương mờ.

 

Sống đến từng này tuổi rồi mà tôi chưa bao giờ phải chịu tủi thân như vậy.

 

“Ê, mắt cô sao thế?”

 

Tôi đưa tay ngăn dòng nước mắt sắp vỡ bờ, rầu rĩ nói: “Ông chủ, sao gió nhà anh cứ thổi từng cơn vào mắt em thế này, hay là chúng ta đóng cửa sổ lại đi.”

 

Một tiếng cười khẽ vang lên, ông chủ đưa cho tôi một tờ khăn giấy, cười nói: “Cô thú vị thật, tên là gì?”

 

Bụng kêu ùng ục, tôi cắn môi nói: “Em tên Hứa Triêu Triêu, Triêu trong sớm chiều, ở nhà xếp thứ chín, anh cũng có thể gọi em là Tiểu Cửu. Ông chủ, anh đừng sa thải em, em làm việc rất chăm chỉ.”

 

“Triêu Triêu à?” Anh ta lại cười khẽ một tiếng, “Ăn cơm trước đi, ăn no mới có sức làm việc.”

 

“Vậy chuyện công việc...”

 

“Để sau hãy nói.”

 

 

Để thể hiện sự chăm chỉ, ăn cơm xong, tôi giành rửa bát, rồi lau dọn khắp nhà bếp một lượt.

 

Còn ông chủ thì nhận một cuộc điện thoại rồi vào phòng làm việc, không biết đang bận gì.

 

Điện thoại “ting” một tiếng, cầm lên xem, là Mạc Trạch trả lời tôi một chữ “ừ”, khóe miệng tôi không nhịn được cong lên, lập tức nhắn lại cho anh một tin:

 

“Nghỉ ngơi sớm nhé, đừng thức khuya, ra ngoài nhớ đeo khẩu trang, em ở ngoài này sống rất tốt, không cần lo lắng.”

 

Bên kia rất lâu sau cũng không trả lời lại.

 

Ngồi trên sofa xem TV một lúc, màn đêm lặng lẽ buông xuống, tôi bưng một tách cà phê gõ cửa phòng làm việc.

 

Cẩn thận đặt tách cà phê lên bàn anh ta, tôi đắn đo mở lời: “Ông chủ, tối nay em ngủ ở đâu ạ?”

 

Ông chủ uống một ngụm cà phê, thản nhiên nói: “Ngủ sofa.”

 

“A? Ồ...”

 

Nhà anh lớn như vậy mà không có lấy một phòng cho khách sao?

 

“Sao? Không vui?” Anh ta sa sầm mặt.

 

“Không phải, không phải.” Tôi vội vàng xua tay.

 

Anh ta “chậc” một tiếng, lại nói: “Cô là con gái, để cô ngủ sofa cũng không hay. Hay là thế này, cô lên phòng tôi ngủ, tôi ra sofa ngủ.”

 

Thế sao được!

 

Tôi điên cuồng xua tay, từ chối lia lịa.

 

Đôi mắt đen láy như đá cẩm thạch của anh ta đảo một vòng, nhìn tôi từ trên xuống dưới, thản nhiên nói: “Cái này cũng không được, cái kia cũng không xong, hay là... chúng ta ngủ chung một giường?”

 

Hả?!

 

Hai tay bất giác che trước ngực, mặt đỏ như tôm luộc, tôi ấp úng nói: “Cái này thật sự không được...”

 

Anh ta nghiêng người lại gần tôi hơn, trong mắt lóe lên tia trêu chọc, từ từ dụ dỗ: “Sao lại không được? Tôi thấy rất được, sofa vừa cứng vừa hẹp, chẳng ai muốn ngủ sofa cả.”

 

Tôi khóc không ra nước mắt, nắm chặt quần áo, “Ông chủ... từ nhỏ lưng em đã cứng, chỉ thích ngủ sofa thôi.”

 

“Ồ? Thật sao?”

 

Tôi nắm chặt tay, quả quyết nói: “Vâng, từ nhỏ đã lớn lên trên sofa.”

 

Anh ta khẽ cười, đứng thẳng người, nói một cách nghiêm túc: “Hóa ra là thói quen từ nhỏ của cô, vậy thì tôi không ép cô nữa.”

 

Đêm ấy, vạn vật tĩnh lặng, tôi cuộn mình trên sofa, đắp chiếc chăn mỏng, mắt mở thao láo không dám động đậy, chỉ sợ sơ ý một chút là bị ông chủ “làm bậy”.

 

Đèn trong phòng làm việc sáng đến hai giờ sáng, trong phòng có tiếng động nhỏ, sau đó có tiếng bước chân khe khẽ vang lên.