Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Triêu Triêu, chuyện em đi nhờ sếp thế nào rồi?”

 

Tôi lén liếc sếp một cái, nói úp mở: “Cũng ổn ạ.”

 

“Vậy là được rồi, em vừa đi là quán bận rộn hẳn lên, mau về đi.”

 

“À mà này Triêu Triêu, sao bộ đồ em đang mặc trông quen thế... Quái, sao cảm giác như đã thấy sếp mặc rồi, đây là đồ của sếp đúng không!”

 

“Cái này à, nói ra dài dòng lắm, em đến tìm sếp thì khu nhà họ bị phong tỏa.”

 

“Thế là hai người sống chung rồi! Em còn mặc đồ của sếp... hai người tiến triển đến bước này rồi à!!” Miệng anh Tiểu Lý há to thành hình chữ “O”.

 

“Chuyện không như anh nghĩ đâu...” Phải giải thích thế nào chuyện tôi đến ngày ở nhà sếp mà không có đồ để thay đây.

 

“Yên tâm anh không nói ra ngoài đâu, em gái tốt trước mặt sếp nói giúp anh vài lời tốt đẹp nhé!” Anh Tiểu Lý đáng tin cậy đ.ấ.m vào n.g.ự.c mình, cho tôi một ánh mắt “người nhà” rồi nhanh chóng cúp máy.

 

Lại gây họa rồi, tôi nhìn màn hình đã tối đen rồi lại nhìn sắc mặt tái mét của sếp, chột dạ mím môi.

 

“Sếp, về phía anh Tiểu Lý em sẽ giải thích, còn nữa...”

 

“Ừm?”

 

“Món gà om anh làm thật sự rất ngon, là món ngon nhất em từng ăn!”

 

Sếp chống trán lắc đầu bất đắc dĩ, cười nói: “Đúng là không để người ta bớt lo.”

 

14

 

Đến kỳ sinh lý cơ thể quả thực không được khỏe, ngày hôm sau tôi dậy muộn.

 

May mà sếp chưa dậy, trong nhà yên tĩnh, tôi thay bộ đồ mới do ban quản lý mang đến, nhẹ tay nhẹ chân bắt đầu dọn dẹp.

 

Đôi khi càng sợ cái gì thì cái đó càng đến, tôi nhẹ nhàng... nhẹ nhàng... rồi làm vỡ một cái cốc thủy tinh.

 

Cái cốc “choang” một tiếng vỡ tan, mảnh vụn văng tung tóe, tiếng động lớn như vậy, xong rồi, sếp chắc chắn bị tôi làm cho tỉnh giấc.

 

Một hồi chuông cửa đột nhiên vang lên, tôi đang chột dạ như kẻ trộm liền lao ra mở cửa, bên ngoài là người của ban quản lý đến giao đồ ăn.

 

“Hôm nay không có gà à...” Tôi nhìn ngô, khoai tây, thịt heo, cải trắng trong túi, thất vọng thở dài một tiếng.

 

“Cô bé thích ăn gà à? Trong thời gian dịch bệnh thực phẩm được phân phối thống nhất, cố gắng thêm chút nữa, đợi hết phong tỏa ra ngoài thích ăn gì thì mua nấy!”

 

Chú giao đồ ăn nở nụ cười nhiệt tình, tôi gật đầu nói: “Cảm ơn chú, chút khó khăn này cháu có thể vượt qua, cũng chỉ là tiện miệng nói thôi, gà hôm qua giao vẫn chưa ăn hết ạ.”

 

“Hôm qua? Hôm qua chúng tôi không giao đồ ăn, hôm qua bận đi mua hàng, hôm nay mới là lần đầu tiên giao.”

 

“Hả? Vậy, vậy cháu nói nhầm, là gà có sẵn trong nhà, nhớ nhầm, nhớ nhầm rồi...”

 

Cười trừ tiễn chú giao đồ ăn đi, tôi quay vào nhà, mở tủ lạnh, nửa con gà ăn thừa hôm qua vẫn còn nguyên trong đó.

 

Ban quản lý không giao đồ ăn, vậy con gà này từ đâu ra? Tôi nhìn về phía phòng ngủ của sếp - hướng đó vẫn yên tĩnh, quá yên tĩnh, theo giác quan thứ sáu của loài vật, yên tĩnh đến mức dường như không có cả tiếng thở.

 

Tôi ngập ngừng gọi một tiếng: “Sếp.”

 

Không ai trả lời.

 

Nhiệt độ phòng dường như đột ngột giảm xuống vài độ, tôi cảm thấy tay chân lạnh toát, tim co thắt không kiểm soát, trong sự tĩnh lặng, gần như có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.

 

Ngôi nhà được trang trí lộng lẫy này giờ đây như một chiếc lồng giam, khắp nơi đều toát lên vẻ kỳ dị.

 

Hít một hơi thật sâu, tôi nhặt một mảnh thủy tinh vỡ dưới đất, lấy hết can đảm từ từ tiến lại gần phòng ngủ chính, tôi cắn răng, dùng sức đẩy mạnh cửa.

 

Trong phòng không có ai!

 

Giường chiếu bừa bộn, là dấu vết của đêm qua.

 

Khu dân cư đang bị phong tỏa vì dịch bệnh, một người sống sờ sờ như sếp sao có thể biến mất giữa không trung được?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Trừ phi anh ta không phải người, vậy anh ta là gì...

 

Bên ngoài lại có tiếng gõ cửa, “Hộ dân 801, ra lấy mẫu xét nghiệm axit nucleic nào.”

 

Tôi bừng tỉnh, lấy điện thoại ra, nhanh chóng gửi một tin nhắn thoại đi, may mà hôm qua đã kết bạn WeChat.

 

“A —— há to miệng ra.”

 

Làm xong xét nghiệm, nhân viên y tế lấy sổ tay ra lật xem, “701 đăng ký hai người, còn một người nữa đâu?”

 

“Anh ấy... ờ... anh ấy đang tắm, không tiện lắm, hay là lát nữa...”

 

Tôi cố gắng kéo dài thời gian, nhân viên y tế nhíu mày.

 

Cánh cửa khép hờ đột nhiên được mở ra từ bên trong, sếp mặc áo choàng tắm bước ra, tóc vẫn còn nhỏ nước, “Triêu Triêu, sao chúng ta có thể gây phiền phức cho nhân viên y tế được chứ, xin lỗi chị nhé, để chị đợi lâu.”

 

Anh vốn đã cao quý đẹp trai, lúc này lại cố ý nở một nụ cười ôn hòa, khiến người ta bất giác cảm thấy gần gũi, nhân viên y tế cũng vội vàng khách sáo: “Ha ha không sao, còn phải cảm ơn sự hợp tác và thông cảm của anh đây.”

 

Tiễn nhân viên y tế đi, tôi quay vào nhà, phòng khách là một mớ hỗn độn, ngoài chiếc cốc thủy tinh bị tôi làm vỡ, còn có bộ quần áo sếp vội vàng cởi ra, trên chiếc áo khoác trắng loang lổ những đóa hoa đào, rõ ràng là vết máu.

 

Ngay cả g.i.ế.c gà tôi cũng không dám, đối mặt với cảnh tượng như hiện trường vụ án này, hai chân tôi lập tức mềm nhũn, được sếp kịp thời đỡ lấy.

 

Trời thương, tôi chẳng muốn được sếp bế đâu, bây giờ tôi thà bò về phòng ngủ còn hơn.

 

Quỷ mới biết anh ta rốt cuộc là thứ gì...

 

Huống hồ sếp vừa vào cửa đã gỡ bỏ nụ cười giả tạo, người mù cũng nhìn ra được tâm trạng của anh lúc này không tốt chút nào.

 

Có lẽ tôi run rẩy quá rõ ràng, sếp nhấc bổng tôi lên một chút, ôm chặt hơn.

 

“Em rất sợ à?”

 

“Em... không sợ.”

 

Anh nhướng mày: “Bộ dạng của em bây giờ, giống như một con gà con chờ bị làm thịt.”

 

Lấy gà ra để ví von, tôi đường đường là chồn mà không cần thể diện sao?

 

“Sếp... trên áo anh có máu.”

 

“Yên tâm, không phải của tôi.”

 

Hu hu hu, chính vì biết không phải m.á.u của anh nên em mới sợ đó, không lẽ anh tranh thủ ra ngoài ăn thịt một người rồi về chứ.

 

“Nếu đã sợ, tại sao lại giúp tôi?”

 

“Bởi vì... em... lương chưa được trả.”

 

Vẻ mặt sếp có chút ngỡ ngàng, dường như không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy.

 

Anh hơi cúi đầu nhìn tôi, trong mắt ánh lên nụ cười sâu thẳm, “Em thật sự rất thú vị, luôn ngoài dự đoán của tôi, để thưởng cho sự ngoan ngoãn hôm nay của em, tối nay làm gà rán cho em.”

 

Lại là gà, liên hệ với những lời ám chỉ trước sau của anh, tôi do dự một chút, thấp thỏm nói: “Sếp, có phải anh vẫn luôn biết thực ra em là...”

 

“Một con chồn nhỏ mới thành niên sao? Tôi quả thực biết.”

 

Anh đặt tôi lên giường, xoay người định đi, tôi gọi anh lại.

 

“Sếp, vậy, vậy anh là...”

 

Anh nghiêng đầu chớp mắt, cười rất bí ẩn, “Em đoán xem. Tôi còn có vài việc phải xử lý, em nghỉ ngơi trước đi, tối nay cho tôi biết câu trả lời của em.”

 

15

 

Rốt cuộc sếp là gì?

 

Tôi nằm trên giường trằn trọc.