Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi cố nén cơn co thắt trong dạ dày, cứ lúng túng không động đũa, nhìn sếp ngập ngừng muốn nói lại thôi.

 

“Không phải em đói đến mức không đợi được một giây nào nữa sao? Sợ tôi bỏ độc à?”

 

Sếp nhướng mày, tôi vội vàng xua tay giải thích.

 

“Cái đó, sếp ơi, món anh nấu đẹp quá, em chụp một tấm ảnh được không ạ, nhanh thôi!”

 

“Ha, cũng ra vẻ phết nhỉ, chụp đi.”

 

Tôi lấy điện thoại ra, tìm góc chụp “tách tách” mấy kiểu, rồi chọn ra tấm đẹp nhất, thêm bộ lọc món ăn rạng rỡ tông màu ấm, sau đó dâng cho sếp như dâng báu vật.

 

Sếp hài lòng gật đầu, rồi chạm nhẹ hai lần lên màn hình, tìm một tài khoản WeChat, chia sẻ ảnh qua đó.

 

Khi điện thoại trở lại tay tôi, trong danh sách WeChat đã có thêm một người bạn mới.

 

“À đúng rồi sếp, anh tên gì ạ, để em ghi chú lại.”

 

“Lý Mộ, mộ trong từ 'triêu triêu mộ mộ'.”

 

Đúng là có duyên, tôi đang gặm xương gà, nghe vậy liền lập tức đứng dậy, “Sếp, để em múc cho anh một muỗng canh trứng, canh trứng này đúng là tuyệt phẩm, mềm như thạch rau câu vậy, anh nhất định phải...”

 

Bụng dưới đột nhiên đau âm ỉ, có thứ gì đó ấm nóng chảy ra.

 

Không khí có chút ngưng đọng, cơ mặt tôi bất giác co giật, tôi liếc nhìn chiếc quần jean xanh nhạt đã giặt đến bạc màu của mình, lặng lẽ kéo vạt áo xuống.

 

Sau khi hóa thành người, kỳ sinh lý cũng sẽ thay đổi ư...

 

Ai ya... việc cấp bách bây giờ là tìm cách đuổi sếp đi trước.

 

Tôi cắn răng múc xong canh trứng, cười như mếu nói nốt nửa câu còn lại, “Anh nhất định phải mang ra ngoài nếm thử.”

 

Bàn tay đang nhận bát của sếp dừng lại giữa không trung.

 

Dưới ánh mắt sắc như d.a.o của anh ta, tôi từ từ nhích m.ô.n.g về lại ghế, cứng đầu nhìn thẳng vào anh ta.

 

Anh ta mím môi, mặt không cảm xúc nói: “Đi rót cho tôi cốc nước.”

 

Tôi ngồi yên như bị đóng đinh trên ghế, cẩn thận nói: “Anh mang ra phòng khách ăn đi, máy lọc nước ở ngay đó, anh còn có thể xem TV một lát.”

 

Im lặng.

 

Tôi lau mồ hôi lạnh trên trán, gượng cười: “Ha ha, uống canh cũng thế thôi ạ, bát canh ở ngay cạnh tay sếp, anh tự múc nhé.”

 

Sếp sầm mặt, khó chịu đặt đũa xuống.

 

Tôi: “Anh ăn xong rồi ạ?! Vậy mau đi nghỉ đi, em dọn dẹp là được rồi.”

 

Anh: “...Em bị đoạt xá hay bị xuyên không thế? Lên cơn thần kinh gì vậy?”

 

Tôi cảm nhận được sự ẩm ướt đang dần lan ra bên dưới, không thể ngồi yên, “Vậy anh cứ từ từ ăn, không cần vội.”

 

Sếp nhìn chằm chằm tôi, đột nhiên lộ ra vẻ mặt như chợt hiểu ra điều gì, rồi cười một cách tà mị, lại cầm đũa lên lại.

 

Một miếng khoai tây trượt mấy lần vẫn không gắp lên được, lại chuyển sang gắp một miếng nấm hương, bàn tay run run, khó khăn lắm mới gắp lên được lại bất ngờ buông lỏng, miếng nấm “bẹp” một tiếng rơi trở lại đĩa.

 

Tôi nhìn anh ta gắp một hồi lâu vẫn chẳng ăn được miếng nào, trong lòng sốt ruột, chẳng màng đến chuyện gì nổi nữa, trực tiếp giật lấy bát của anh ta, gắp mỗi thứ một ít, chất đầy vào bát.

 

Lần này tay anh ta không còn run nữa, lông mi khẽ chớp, cười tủm tỉm nói: “Nhiều quá, nóng, để nguội chút đã.”

 

Tôi:...

 

Anh ta một tay chống cằm, bắt đầu tán gẫu với tôi, “Này, em nói xem hồi Bạch Tố Trinh uống nhầm rượu hùng hoàng, lúc sắp không giữ được hình người, trong lòng Bạch Tố Trinh nghĩ gì nhỉ?”

 

Tôi nào có tâm trạng bàn chuyện này, trả lời qua loa: “Sợ dọa Hứa Tiên thôi ạ.”

 

“Có gì mà sợ, chẳng phải chỉ là mọc thêm cái đuôi thôi sao, Bạch Tố Trinh không thể uống rượu hùng hoàng, thế em không ăn gì?”

 

“Em không ăn rau mùi.”

 

Anh ta cúi đầu nhìn một vòng, “Hôm nay cũng đâu có rau mùi, em sợ cái gì?”

 

Tôi kiểu không hiểu anh ta có ý gì, nhưng trông có vẻ rất lợi hại, “Không sợ gì hết.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh ta còn định nói gì đó, đột nhiên cánh mũi khẽ động, cúi đầu ngửi nhẹ mấy cái, ánh mắt dò xét dừng lại trên người tôi, cuối cùng cau mày nói: “Máu... em bị thương à?”

 

Tôi:...

 

Tĩnh mịch, là sự tĩnh mịch c.h.ế.t chóc.

 

Im lặng, im lặng là Khang Kiều đêm nay.

 

Rất lâu sau, tôi nghe thấy giọng nói khô khốc của mình phát ra âm thanh mục ruỗng: “Sếp, cái đó, anh...”

 

“Em muốn gì? Giúp em chữa thương? Bùa chú? Đan dược? Hay gọi 120 cho em?”

 

Tôi hít một hơi thật sâu, từ từ nói: “Nhà anh có băng vệ sinh không...?”

 

Tĩnh mịch, sự tĩnh mịch c.h.ế.t chóc.

 

Trống rỗng, trống rỗng là biểu cảm trên mặt sếp.

 

Rất lâu sau, tôi nghe thấy giọng nói vốn trong như chim họa mi của anh lúc này lại trầm như tiếng quạ già, mang theo một tia hoảng loạn khó nhận ra: “Em muốn đuổi tôi đi là vì chuyện này à, sao không nói sớm, tôi còn tưởng em...”

 

“Chuyện này sao em nói sớm được...”

 

“Thôi được rồi, tôi qua nhà hàng xóm mượn cho em một ít, em nghĩ xem cần những gì, lát nữa gọi điện cho ban quản lý mang qua.”

 

Sếp vội vã lao ra cửa, tay đặt trên tay nắm cửa dừng lại một chút, rồi lại quay vào, cởi áo sơ mi đắp lên chân tôi.

 

Vì anh cố ý quay nửa đầu để tránh ánh nhìn, tôi có thể thấy rõ một vệt đỏ lặng lẽ bò lên vành tai trắng như ngọc của anh.

 

Làm xong tất cả, sếp lại vụt ra khỏi cửa như một cơn gió.

 

Chiếc áo sơ mi chạm vào tay vẫn còn ấm, mang theo hương cam thoang thoảng của bột giặt.

 

Sếp trông hung thần ác sát, nhưng sếp mang hương cam lại có chút ấm áp dịu dàng.

 

 

Sau một hồi binh hoang mã loạn, bữa cơm này cuối cùng vẫn được dời ra phòng khách ăn.

 

Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều có chút ngượng ngùng.

 

Sếp đưa cho tôi một chiếc gối tựa lưng, tôi nhận lấy, cúi đầu lí nhí: “Xin lỗi anh, lại gây thêm phiền phức cho anh rồi.”

 

“Không trách em, cũng do tôi suy nghĩ không chu toàn, ăn cơm đi.”

 

Anh vừa nói vừa tiện tay bật TV, một giọng nam hiền từ vang lên: “Mùa xuân đến rồi, vạn vật hồi sinh, thảo nguyên lại đến mùa giao phối của các loài động vật...”

 

Mặt tôi lẳng lặng đỏ bừng, tay cầm điều khiển của sếp cũng run lên một cách khó hiểu, anh vội vàng chuyển kênh khác.

 

Kênh đang chiếu phim 《Họa Bì》, mỹ nhân ngồi trước gương, từ từ lột bỏ lớp da người.

 

Tôi sợ hãi che mắt, kéo kéo góc áo sếp.

 

Sếp bình tĩnh nói: “Tiểu hồ yêu này cũng khá đáng yêu đấy.”

 

Đáng yêu?

 

Tôi lén hé ngón tay ra nhìn, vừa hay thấy máy quay lia cảnh, trên giường mỹ nhân là một người đàn ông bị moi t.i.m gan.

 

Tôi ngây người nhìn hai giây, rồi hét lên một tiếng, kéo chiếc gối ôm che trước mặt.

 

Trời đất ơi, dọa c.h.ế.t chồn rồi!

 

Chiếc gối ôm bị một lực giật đi, sếp cười khẩy: “Em cũng sợ yêu tinh à?”

 

Tôi rụt rè nói: “Sau, sau giải phóng động vật không được thành tinh.”

 

Tôi cố gắng giật lại gối ôm, nhưng bị sếp giữ chặt không buông, cười một cách đơn thuần ngây thơ.

 

Da gà nổi đầy cánh tay, trong sự im lặng vô thanh, tôi muộn màng nhận ra lời nói của sếp dường như có ẩn ý khác.

 

Chưa kịp nghĩ kỹ, điện thoại bỗng reo lên, anh Tiểu Lý gọi video cho tôi, sếp buông tay, lười biếng ngả người lại vào sofa.

 

Tôi ôm chặt gối ôm lại, nhấn nút nghe.