Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cận Dữ cười ngâm ngâm mà nhìn về phía đối phương, không nhanh không chậm mà nói, “Mẹ, cũng bao gồm người.”

 

… Cuối cùng, Cận phu nhân vẫn là bị khí thế đến mức bỏ đi rồi.

 

Không còn cách nào.

Bà ấy chỉ có một đứa con trai bảo bối như vậy, từ nhỏ đã chiều chuộng đến mức kỳ quái, lại hoàn mỹ kế thừa tính kiêu ngạo và bưu hãn của bà ấy, trong thành Giang từ trên xuống dưới, không có nơi nào anh ta không dám gây chuyện.

 

Sau khi Cận phu nhân và cô gái kia rời đi, Cận Dữ xoay người nhìn tôi, nhướng mày khoe công, “Thế nào, có phải thấy ca ca vừa rồi rất ngầu không?”

 

Nói rồi.

 

Anh ta cúi người nhìn tôi, “Có hối hận vì đã chia tay với tôi không?

 

Tôi giơ tay, xoa xoa trên mặt anh ta.

“Ra ngoài.”

 

Cận Dữ sửng sốt, “Cái gì?”

 

Tôi buông tay xuống, quen cửa quen nẻo đi đến tủ quần áo trong phòng ngủ của anh ta, lấy mấy bộ quần áo tôi chưa mang đi sau khi chia tay, “Tôi muốn thay đồ, ra ngoài đi.”

 

“À.”

Vừa rồi còn là Cận Gia tiểu thiếu gia không ai sánh bằng, lúc này liền cụp đuôi ra ngoài.

 

Còn không quên giúp tôi đóng cửa lại.

 

6

 

Thay đồ xong, rửa mặt rồi ra ngoài.

 

Tên Cận Dữ này vẫn chưa đi, cứ ngồi xổm ngay cửa phòng, vừa thấy tôi bước ra liền lập tức đứng dậy.

 

Chỉ trong nháy mắt, tôi nhìn gương mặt quen thuộc kia, bỗng nhiên liền nhớ tới hồi nhỏ từng nuôi một con cún con.

 

Nếu như gắn cho Cận Dữ một cái đuôi, e là lúc đứng trước mặt tôi, hắn nhất định sẽ vẫy đến vô cùng vui vẻ.

 

Đáng tiếc.

 

Tôi không thể ở lại.

 

Tôi nói với Cận Dữ là phải về nhà, hắn ngẩn người một chút, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.

 

Chỉ là, lúc tôi lên xe, người này lại tự tiện nhét vào trong xe một đống thuốc gọi là thuốc đặc hiệu, còn dặn tôi nếu sốt lại thì nhất định phải uống đúng giờ.

 

“Được rồi.”

 

Tài xế tiểu ca đêm qua không rời đi, vẫn luôn ngủ lại trong xe.

 

Lúc rời đi, tôi chú ý thấy chiếc Rolls-Royce màu hồng nhạt phô trương kia của Cận Dữ đã được đưa trở lại gara.

 

Trên đường về nhà, tôi cắm điện thoại sạc pin, khởi động máy.

 

Dày đặc, toàn bộ đều là cuộc gọi nhỡ và tin nhắn của Tô Mộ.

 

Mà tôi sốt cao cả đêm không về nhà, người ba thân yêu của tôi, lại không gọi cho tôi một cuộc điện thoại nào.

 

Về đến nhà.

 

Lúc tôi đẩy cửa bước vào, trong nhà đang ăn sáng.

 

Ba tôi, Tô Nhan, Tô Mộ, cùng với Trang Văn Hủy.

 

Tô Nhan – mẹ ruột của Tô Mộ, đã l.à.m t.ì.n.h nhân bên ngoài của ba tôi hơn mười năm, năm nay cuối cùng cũng thành công leo lên vị trí chính thức, tiểu tam.

 

Không ai để ý đến tôi, ngoại trừ Tô Mộ.

 

Cô ta liếc nhìn tôi một cái, sau đó đứng dậy đi vào bếp, khi quay trở lại, trong tay bưng một chén canh.

 

“Buổi sáng hầm cho em, tranh thủ lúc còn nóng thì uống đi.”

 

Giọng của Tô Mộ rất nhẹ, đặt chén canh trước chỗ ngồi của tôi, mở nắp ra, mùi thơm lập tức lan tỏa.

 

Cô ta xưa nay đều như vậy.

 

Nói năng nhẹ nhàng, con người cũng dịu dàng.

 

Chỉ là, ông trời lại không đối xử dịu dàng với cô ta.

 

Năm Trang Văn Hủy bảy tuổi, ba của anh ta vì cứu ba tôi mà bỏ mạng.

 

Ba tôi liền hậnh anh ta làm con nuôi, vẫn luôn nuôi đến bây giờ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Trang Văn Hủy đến nhà tôi khi tôi mới năm tuổi.

 

Chỉ là, ba tôi nhận nuôi anh ta cũng chỉ vì nể tình, làm cho người ngoài nhìn vào thấy được, nhiều năm như vậy đối với bệnh tình của anh ta cũng chỉ là điều trị bảo thủ, tuy không ngược đãi, nhưng gần như cũng không quan tâm.

 

Đối với ba tôi mà nói, chỉ cần Trang Văn Hủy không c.h.ế.t đói thì coi như xong.

 

Mà mẹ ruột tôi, người phụ nữ ấy, tính tình xưa nay lãnh đạm, với tôi – đứa con ruột của bà – còn chẳng mấy nhiệt tình, huống chi là với Trang Văn Hủy.

 

Tôi vừa mới nói tiếng cảm ơn, còn chưa kịp ngồi xuống, chén canh kia đã bị Tô Mộ bưng đi.

 

“Hủy Hủy ca, em cũng muốn uống canh, tối hôm qua em lạnh, chén canh này nhường cho em đi.”

 

Tô Mộ làm nũng bằng giọng mềm mại, ngoài miệng thì hỏi ý, nhưng tay lại không hề chậm.

 

Trang Văn Hủy hơi hơi nhíu mày.

 

Hắn xưa nay vốn là người không tranh giành, nhưng tiền đề là—không liên quan đến tôi.

 

Tô Mộ hơi nghiêng người, kéo chén canh về lại, giọng điệu vẫn ôn hòa như cũ, nghe không ra bất kỳ cảm xúc nào:

 

“Tưởng uống thì nói một tiếng, anh bảo dì Ngô làm thêm phần nữa, tay nghề của anh không được tốt lắm.”

 

Chén canh kia, bị giằng qua giật lại, cuối cùng vẫn quay trở lại trước mặt tôi.

 

Tô Nhan bỗng nhiên ném đũa xuống bàn.

 

“Đủ rồi, chẳng phải chỉ là một chén canh thôi sao, đâu phải ai cũng không thể không uống. Tôi hiểu rồi, trong mắt các người, tôi và Mộ Mộ đều là người ngoài, các người mới là một nhà…”

 

Vừa nói, giọng đã nghẹn ngào vài phần.

 

Không đi làm diễn viên, thật đúng là đáng tiếc.

 

Tô Mộ cũng phụ họa, chỉ trích Trang Văng Hiểu bất công, nói anh ta có ý kiến với hai mẹ con cô ta, luôn liên thủ với tôi để chèn ép cô ta.

 

Thấy ba tôi vẫn luôn không lên tiếng, lá gan của Tô Nhan càng lúc càng lớn, thậm chí bắt đầu xô đẩy Trang Văn Hủy.

 

Trang Văn Hủy nhíu mày, nhưng từ đầu đến cuối không nói gì, mặc kệ cô ta đẩy tới kéo đi.

 

Thế nhưng.

 

Trang Văn Hủy có thể nhịn, tôi thì không.

 

Thân thể anh ta sao chịu nổi bị lôi kéo như vậy.

 

Bữa ăn vốn yên tĩnh, vì tôi trở về mà hỗn loạn một trận, nhưng lại bởi vì hành động của tôi mà ngay lập tức yên lặng trở lại.

 

Bởi vì—

 

Chén canh ấm áp kia, tôi đổ thêm ít nước lạnh vào, sau đó trực tiếp hắt lên đầu Tô Mộ.

 

Tôi cũng không ngốc, dạy dỗ cô ta một chút thì được, nhưng không thể thật sự dùng một chén canh nóng dội xuống.

 

Tô Mộ bị làm cho choáng váng, trên đầu còn treo hai miếng da gà.

 

Mà tôi ——

 

Thành công nhận được một cái tát từ ba tôi.

 

Tôi nghiêng đầu, không né tránh.

 

Cái tát này, ai đến cũng chắc chắn phải nhận.

 

Vừa rồi còn luôn cau mày không nói gì, ba tôi lúc này vẻ mặt đầy phẫn nộ, mắng tôi càng lúc càng kỳ cục.

 

Người bị mắng cùng tôi, còn cùngTrang Văn Hủy– người chắn trước mặt tôi.

 

Tôi bị nhốt trong phòng, không được phép ra ngoài.

 

Bất quá, Trang Văn Hủy lại trèo cửa sổ vào được.

 

Tôi chạy tới đỡ anh ta, thật là điên rồi. Tuy nói phòng chúng tôi đều ở lầu hai, nhưng anh ta bẩm sinh mắc bệnh tim rất nghiêm trọng, ngày thường căn bản không thể vận động mạnh, huống chi là loại hành động nguy hiểm này.

 

Khóa cửa trong phòng, Trang Văn Hủy nhìn chằm chằm má trái vừa bị đánh của tôi, giữa lông mày thật sự đầy khẩn trương.

 

Anh ta xưa nay không giỏi ăn nói.

 

Nhìn tôi thật lâu, cũng chỉ nói ra một câu: “Ông ấy sao lại nỡ.”

 

Tôi cười cười, thật ra cũng chẳng có cái gì gọi là...

 

Mặt vẫn còn sưng, nhưng sớm đã không còn đau nữa.