Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba tôi à, ông ấy đương nhiên là nỡ. Tôi đâu phải con gái duy nhất của ông ta.

 

 

 

Bên ngoài còn có Tô Nhan kia, tuy rằng luôn mang tiếng là con riêng, lại là hòn ngọc quý trong tay ông ta.

 

 

 

Vì sao?

 

 

 

Bởi vì Tô Nhan bị giấu ở biệt thự kim ốc mười mấy năm kia, lại bị ba tôi nhận định là chân ái cả đời này của ông ta.

 

 

 

Nhưng ông ta đã quên, lúc trước là ai ăn cơm mềm ở nhà mẹ đẻ của mẹ tôi mới có được hôm nay.

 

 

 

Tô Mộ mang theo túi đá chườm vào, cẩn thận quấn lại cẩn thận, thay tôi đắp lên gò má hơi sưng đỏ.

 

 

 

Chúng tôi nói chuyện vài câu không đầu không đuôi, nhưng bất chợt, hành lang vang lên tiếng bước chân. Tôi và Tô Mộ còn chưa kịp phản ứng, cánh cửa phòng bị khóa trái đã bị mở ra.

 

 

 

Trang Văn Hủy thậm chí còn không kịp trốn đi.

 

 

 

Chúng tôi sóng vai ngồi trên ghế sofa, ngẩng đầu nhìn lên...

 

 

 

Lại là Cận Dữ.

 

 

 

Sau lưng hắn, là ba tôi đang thật cẩn thận nở nụ cười đi theo.

 

 

 

Cận Dữ gượng cười nơi khóe miệng, lúc đối diện với tôi, trong mắt anh ta lướt qua quá nhiều cảm xúc.

 

 

 

Kinh ngạc, sững sờ, phẫn nộ.

 

 

 

Tôi thầm thở dài một tiếng, trong lòng âm thầm đếm ba giây.

 

 

 

Quả nhiên.

 

 

 

Ba giây vừa đến, Cận Dữ liền bùng nổ.

 

 

 

“Tô Vãn, hai người các ngươi một nam một nữ, còn khóa cửa lại làm gì, chơi đánh bài thiếu một người à?”

 

 

 

Cận Dữ phía sau, ba tôi gần như mặt xám như tro.

 

 

 

Cũng đúng thôi.

 

 

 

Ở trong mắt anh ta, có thể trèo lên được vị trí cận gia tiểu thiếu gia này quả thực là tổ tông tích đức, nhưng anh ta không ngờ rằng, còn chưa kịp trèo lên, đã sụp đổ rồi.

 

 

 

Ở nơi Cận Dữ không nhìn thấy, ba tôi len lén đưa ánh mắt ra hiệu cho tôi.

 

 

 

Gần như viết mấy chữ to lên mặt: Đừng chọc tổ tông này.

 

 

 

Tôi làm lơ vẻ mặt sốt ruột của ba tôi, ngẩng đầu nhìn về phía Cận Dữ.

 

 

 

"Cũng đúng, vừa vặn ngươi đã đến rồi, đủ người chơi một bàn đấu địa chủ."

 

 

 

Nói rồi, tôi nhìn về phía cửa, hướng cha tôi nói:

 

 

 

"Nếu không ngươi cũng tham gia luôn, chúng ta đánh một ván mạt chược?"

 

 

 

Sắc mặt cha tôi cùng Cận Dữ, một người trắng bệch, một người khó coi.

 

 

 

Nhưng đúng lúc không khí đang căng thẳng, Tô Mộ xuất hiện.

 

 

 

Cô nàng này đúng thật là cái thể loại đánh hơi thấy mùi chuyện liền chạy tới.

 

 

 

"Cận thiếu gia……"

 

 

 

Cô ấy nhu nhược lên tiếng, giẫm thẳng lên cảm xúc của đối phương:

 

 

 

"Ngài đừng quá tức giận, thật ra tôi đã sớm phát hiện, tỷ tỷ và Trang Văn Hủy ca ca quan hệ không bình thường, lần trước ở trong yến hội tôi đã định nói với ngài rồi, chỉ là……"

 

 

 

Tôi từ trong tay Tô Mộ lấy túi chườm đá, tự mình đắp lên, cũng ở trong lòng đem nửa câu sau lời Tô Nhan chưa nói bổ sung xong ——

 

 

 

Nhưng là, lần trước bị ngươi ném ra ngoài.

 

 

 

Thật mới mẻ a.

 

 

 

Loại người như Tô Nhan, đúng là nhớ ăn không nhớ đòn.

 

 

 

Lần trước đã nháo đến thê thảm như vậy, lần này còn dám chạy lên trước mặt.

 

 

 

Cô ta thật sự tưởng Cận Dữ là loại người chỉ cần nói mấy câu mềm nhẹ liền có thể bị mê hoặc sao?

 

 

 

Người này trời sinh phản cốt, ghét nhất có người đứng trước mặt hắn lải nhải.

 

 

 

Quả nhiên.

 

 

 

Tô Nhan lời vừa dứt, Cận Dữ liền quát: “Ta cho phép ngươi mở miệng sao? Ai cho ngươi ở đây sủa loạn?”

 

 

 

Tô Nhan bị mắng đến sững người.

 

 

 

Cô ta toàn bộ ủy khuất đều bày hết trên mặt, miệng mới hé ra đã muốn rơi nước mắt, nhìn đến mức ba tôi vừa đau lòng vừa bất đắc dĩ.

 

 

 

Bất quá, nếu cứ như vậy mà từ bỏ, vậy thì không phải là Tô Mộ rồi.

 

 

 

Cô ta cũng không ngốc, mấy lần vấp ngã sau cũng hiểu được bản thân ở trước mặt Cận Dữ hoàn toàn không chiếm được bất kỳ lợi lộc gì, nhưng mà ——

 

 

 

Cô ta có thể không chiếm được lợi, nhưng nhất định phải kéo tôi xuống nước.

 

 

 

Vì thế.

 

 

 

Ta thân ái muội muội liền lập tức thay đổi sách lược, nàng không còn trực tiếp đối thoại với Cận Dữ, ngược lại bắt đầu nhằm thẳng về phía ta mà nói.

 

 

 

“Tỷ tỷ, vừa rồi ngươi bởi vì Trang Văn Hiểu mà đem một bát canh nóng dội lên đầu ta, ba ba cũng chỉ là muốn ngươi ở trong phòng bình tĩnh một chút, nhưng ngươi……”

 

 

 

Nàng thở dài, bộ dạng như thể vô cùng đau đớn,

 

 

 

“Ngươi làm sao có thể cùng ca ca ở trong phòng một mình hẹn hò đâu? Cho dù không có quan hệ huyết thống, hắn cũng là ca ca của chúng ta a!”

 

 

 

“Bang ——”

 

 

 

Ta thậm chí còn không cần phản bác, liền có người thay ta ra tay.

 

 

 

Cận Dữ xoay người, quăng cho nàng một cái tát.

 

 

 

“Ta xưa nay không đánh phụ nữ, ngươi là cái thứ nhất.”

 

 

 

Cận Dữ nói xong, còn khiêu khích liếc mắt nhìn ta ba đang vội vàng ôm lấy Tô Nhan vào lòng, ý tứ kia ——

 

 

 

Nữ nhi ngươi dám mở miệng? Ngươi mà nói thêm một câu, ta liền đánh cả ngươi.

 

 

 

Dù cho có là nhà giàu mới nổi, cũng là người từng lăn lộn trên thương trường, nếu ta ba đến cả điểm nhạy bén đó còn không có, thì e rằng cũng chẳng thể lăn lộn tới hôm nay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

 

 

 

 

 

 

Chỉ thấy ông ta nghiến răng, nặn ra nụ cười, vừa mắng Tô Nhan không hiểu chuyện, vừa vội vã kéo cô ta rời đi.

 

 

 

Ông ta cũng hiểu rõ, chuyện bên phía Cận Dữ, chỉ có thể để chính chúng tôi tự giải quyết.

 

 

 

Cửa phòng đóng lại, trong phòng chỉ còn lại ba người chúng tôi.

 

 

 

9

 

 

 

Ngay từ lúc Cận Dữ bọn họ bước vào cửa, Tô Mộ đã đứng dậy, hắn tiến lên một bước, trước sau luôn đứng che phía bên trái trước mặt tôi.

 

 

 

Thật ra thì...

 

 

 

Lúc Cận Dữ đến, có lẽ cũng không nhìn kỹ lắm. Tôi và Trang Văn Hủy tuy rằng cùng ngồi trên một chiếc ghế sô pha hai người, nhưng cả hai đều khá gầy, vị trí Trang Văn Hủy ngồi cách tôi còn nửa người.

 

 

 

Đến khuỷu tay, chúng tôi cũng chưa từng chạm vào nhau.

 

 

 

Trang Văn Hủy mặt không đổi sắc nhìn hắn, thân hình gầy yếu bị Cận Dữ kéo lên, nhưng vẫn thẳng lưng không cúi, ánh mắt đen sâu thẳm đối diện với phẫn nộ bùng nổ của đối phương.

 

 

 

Hắn nhẹ giọng nói:

 

 

 

“Phải. Ta thích cô ấy.”

 

 

 

Mấy chữ bình thản, không mang theo bất kỳ chột dạ hay giãy giụa nào.

 

 

 

Cận Dữ khựng lại trong nháy mắt, như thể không nghĩ tới hắn sẽ trực tiếp thừa nhận.

 

 

 

Ta nhìn Tô Mộ, trong lòng giống như có cái gì nhẹ nhàng nổ tung ra ——

 

 

 

Tựa như rất nhiều năm về trước, ở buổi chiều gió nhẹ ấy, có người nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay ta, chậm rãi nói:

 

 

 

“Đừng sợ, ta ở đây.”

 

 

 

“Ầm” một tiếng.

 

 

 

Âm thanh rất lớn.

 

 

 

Cận Dữ thật sự là ngã rất thảm, lưng va trúng cạnh bàn trà, tiếng cộc vang lên khiến ta cũng đau theo.

 

 

 

Không khí lặnh ngắt.

 

 

 

Tô Mộ đang muốn động tay cũng sững lại, tôi còn đang trong tư thế giữ hắn lại, cả người cứng đờ.

 

 

 

Cận Dữ nằm trên mặt đất mấy giây không động đậy, sau đó chậm rãi chống tay ngồi dậy, cúi đầu nhìn giày mình —— đã bị nước đá làm ướt một nửa.

 

 

 

Hắn cúi đầu cười, không giống đang vui vẻ, mà là… cười đến có chút nguy hiểm.

 

 

 

“Tô Vãn,” hắn ngẩng đầu, ánh mắt sâu hun hút nhìn tôi, “Em thật sự, giỏi lắm.”

 

 

 

Tôi nuốt nước miếng một cái, bản năng lui về sau nửa bước.

 

 

 

Nhưng mà, Cận Dữ lại không có lập tức nổi khùng —— hắn chỉ lạnh lùng đứng dậy, phủi tay áo, ánh mắt đảo qua Trang Văn Hủy rồi lại quay về tôi.

 

 

 

“Các người cứ tiếp tục.” Hắn hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi thẳng ra cửa.

 

 

 

Không ai giữ hắn lại.

 

 

 

Chờ hắn đi rồi, tôi thở phào một hơi, quay đầu lại nhìn Tô Mộ.

 

 

 

Mà hắn thì đang nhìn tôi, ánh mắt sâu như mực, nhỏ giọng nói:

 

 

 

“Đều do anh… đã để em bi liên lụy.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trong đáy mắt Cận Dữ, vừa có tức giận, vừa có tổn thương — nhưng nhiều hơn vẫn là cố chấp không cam lòng.

 

Tôi gật đầu.

 

“Ừ, là tôi đẩy.”

 

Dù cho không đẩy, hắn cũng sẽ đánh Tô Mộ. Mà tôi… không thể để hắn làm thế.

 

Cận Dữ cười lạnh một tiếng, xoay mặt đi: “Tốt lắm, Tô Vãn. Thật sự rất tốt.”

 

 

 

Tôi không nói gì, cũng không giải thích. Bởi vì tôi biết, giải thích chẳng có tác dụng gì, Cận Dữ căn bản sẽ không nghe.

 

 

 

Tay hắn giơ lên rồi lại hạ xuống, giống như nhịn xuống rất nhiều cảm xúc, sau cùng chỉ lạnh lùng nói:

 

“Tôi xem như nhìn rõ rồi, em căn bản không để tâm đến tôi chút nào.”

 

 

 

Tôi vẫn trầm mặc, chỉ nhìn anh ta, không hề phản bác.

 

 

 

Cận Dữ thậm chí còn tức đến bật cười, mắt đỏ lên, thấp giọng mắng một câu: “Mẹ nó, đúng là tự tôi đa tình.”

 

 

 

Nói xong, hắn xoay người bỏ đi, lần này là thật không quay đầu lại.

 

Đem hắn cẩn thận đánh giá một phen, thấy hắn không quăng ngã hư, ta mới nhẹ nhàng thở ra, lần nữa duỗi tay đi dìu hắn, cũng nhẫn nại tính tình giải thích.

 

 

 

“Ta không có, ta chỉ là không nghĩ các ngươi đánh nhau.”

 

 

 

Nhưng Cận Dữ rõ ràng nghe không vào.

 

 

 

Táo bạo dễ giận cận tiểu thiếu gia, phát điên đem ta phòng cấp tạp một hồi.

 

 

 

Sau đó mang theo đầy ngập lửa giận rời đi.

 

 

 

Ta từ đầu đến cuối đều không có cản hắn, Tô Mộ muốn ngăn, lại bị ta ngăn trở.

 

 

 

Ta đứng ở tại chỗ, xem hắn phát tiết, xem hắn rời đi.

 

 

 

Xem hắn thân ảnh biến mất ở hành lang.

 

Tôi không nhúc nhích.

 

 

 

Chỉ đứng đó, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng hắn biến mất ở cuối hành lang — từng bước, từng bước, giống như dùng hết toàn bộ tức giận và tổn thương mà bước đi.

 

 

 

Sau cùng, thế giới an tĩnh lại.

 

 

 

Tô Mộ đi đến bên cạnh tôi, thấp giọng hỏi: “Em không sao chứ?”

 

 

 

Tôi lắc đầu, trong lòng có chút trống rỗng, nhưng ngoài mặt lại không biểu hiện gì.

 

 

 

Tô Mộ còn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn là nuốt xuống, chỉ nhẹ nhàng thở dài một hơi, thay tôi nhặt lại túi chườm nước đá đã bẹp dúm dưới đất.