Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
2
Tôi chạy đến nhà cô bạn thân Hứa Lê, kéo cô ấy dậy uống rượu cùng.
Tôi ngửa cổ uống một ngụm, chất lỏng chảy qua cổ họng, mang theo cảm giác nóng rát.
Hứa Lê khuyên: "Uống ít thôi, rượu nhiều không tốt cho sức khỏe."
"Người ngâm kỷ tử trong bia như cậu mà còn dạy tớ sống khỏe à."
Tôi lại uống một ngụm.
"Chị em tớ điều kiện cũng không tệ, sao anh ta lại như thế?"
Hứa Lê trầm ngâm.
"tớ nghĩ không ngoài ba trường hợp: Anh ta không có nhu cầu, anh ta thích đàn ông, hoặc anh ta đang giữ mình cho người khác."
Không có nhu cầu?
Chắc không phải, dù anh ấy chưa thực sự động vào tôi, nhưng mỗi lần phản ứng vẫn rất thật.
Thích đàn ông?
Cũng không phải, chúng tôi học cùng trường cấp ba và đại học, không thiếu người tỏ tình với anh ấy, nhưng anh ấy chẳng đoái hoài.
Giữ mình cho người khác?
"Cho chị gái tớ chăng?"
Hứa Lê giật mình, sau đó gật đầu đồng ý.
"Rất có khả năng."
Tôi nheo mắt, sao tôi lại quên mất.
Tôi là người được gả thay, đối tượng kết hôn ban đầu của Tống Dần không phải tôi.
Là chị gái tôi đã có người yêu nên bỏ trốn, tôi mới phải lấy Tống Dần.
Sau hôn nhân, Tống Dần làm tốt mọi mặt, trừ chuyện đó.
Có lẽ anh ấy thực sự đang giữ mình cho chị gái tôi, vì từ lâu đã có tin đồn anh thích tiểu thư nhà họ Tần.
Tôi nhớ lại mỗi lần anh ấy giúp tôi, chưa bao giờ nhìn thẳng vào mắt tôi.
Gai xương rồng
Hình ảnh tôi đắm đuối trong mắt anh liệu có xấu xí và thô tục không?
Nghĩ đến đây, tức giận, oan ức, xấu hổ cùng ùa về.
Tôi đập mạnh ly rượu xuống bàn.
Hứa Lê giật b.ắ.n người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Làm gì vậy, muốn cht à."
Lúc này, điện thoại tôi lại đổ chuông.
Là Tống Dần gọi, từ khi tôi ra khỏi nhà anh ấy đã gọi liên tục.
Tôi không thèm nghe, tắt máy luôn.
"Ly hôn, tôi muốn ly hôn!"
Tôi không muốn tr eo cổ trên một cái cây cong đâu.
Hứa Lê ngáp một cái.
"Ly hôn thì ly hôn, đập ly làm gì?"
"Vừa nguy hiểm lại còn phải dọn."
"Buồn ngủ quá, muốn đi ngủ."
"Tối nay tớ ngủ ở đây."
"Được rồi, muốn ngủ bao lâu cũng được."
Hứa Lê đứng dậy vươn vai, đi tắm.
"Mau vào ngủ đi."
Nhà Hứa Lê không đuổi muỗi tốt, tôi cả đêm không ngủ được, trên người còn bị muỗi đốt mấy nốt.
Cô ấy cười xin lỗi: "Cậu biết tớ sống kém lắm, dì giúp việc mấy hôm nay nghỉ, tớ cũng ít ở nhà nên... muỗi hơi nhiều."
3
Rời nhà Hứa Lê, đã gần 10 giờ.
Bình thường giờ này Tống Dần đã đi làm rồi. Vì vậy khi đẩy cửa vào thấy anh ngồi trên sofa, tôi rất ngạc nhiên.
Tóc anh rối bù, mặc đồ ngủ, trông có vẻ tiều tụy.
Anh ngẩng lên nhìn tôi, mắt tôi thấy quầng thâm dưới mắt, toàn là tia máu.
Anh dường như đã không ngủ cả đêm.
Giọng anh khàn đặc: "Em đi đâu?"
"Liên quan gì đến anh?" Tối qua uống nhiều rượu, giọng tôi cũng khàn.
Giờ tôi đã quyết định ly hôn, không muốn giải thích gì với anh nữa.
"Không liên quan."
Tôi giật tay ra, không ngoảnh lại lên lầu.