Gia đình tôi và nhà họ Nguyên đã qua lại với nhau qua nhiều đời. Tuy nhiên, từ nhỏ, tôi và Nguyên Liệt đã là đối thủ không đội trời chung: khi bốc thăm thì cùng bốc một thỏi vàng, lên mẫu giáo thì tranh cùng một miếng bánh. Anh thấy tôi mang nước cho đại ca trường thì lén đổi lon Coca thành giấm đen, tôi nghe nói anh định tỏ tình với đàn chị thì lén đổi thư tỏ tình thành băng vệ sinh.
Sau này, vì lợi ích gia tộc, hai đứa tôi đã kết hôn với nhau.
Dòng bình luận nói rằng hai đứa tôi là phản diện ác độc, một người sỉ nhục nam chính, một người giày vò nữ chính. Cuối cùng, chúng tôi ác đến mức không thể ác hơn, chó cắn chó và c.h.ế.t một cách thảm thương.
Trước những điều này, tôi lạnh lùng mỉa mai Nguyên Liệt: "Thấy chưa? Dòng bình luận nói là cuối cùng tôi bị anh chọc cho tức c.h.ế.t đấy, đồ ngốc."
Nguyên Liệt ngồi trên ghế sofa xem tài liệu đấu thầu, tranh thủ giơ ngón giữa với tôi: "Tôi là đồ ngốc, mà em lại yêu một đồ ngốc."
Đường nét khuôn mặt của anh đẹp phi thường. Sống mũi cao thẳng tắp, đôi mắt sâu thẳm, khi anh rũ mi, hàng mi dài nhẹ rủ, in bóng mảnh như làn khói mỏng.
Sau một lúc lâu, Nguyên Liệt lại thì thầm một câu: "Hơn nữa, em c.h.ế.t rồi thì chẳng phải là ông đây cũng phải xuống dưới ở bên em sao..."
Tôi bỗng nhiên có chút cảm động. Thế là tôi đưa tay xoa xoa cái đầu chó của anh rồi vỗ thêm hai cái.
Không ngoài dự đoán, tôi bị anh kéo lên ghế sofa, vén váy lên, trả lại từng cái tát một.
Có một từ khá phù hợp để hình dung về hai đứa tôi: vợ chồng đối kháng.
Việc tôi cướp dự án của Nguyên Liệt hoàn toàn là để trả thù.
Tháng trước, không hiểu vì sao mà anh lại vứt hết quần áo của tôi đi.
"Em gọi mấy mảnh vải rách đó là quần áo à? Có dùng để lau bàn thì tôi còn chê nó nhiều lỗ quá.
“Mắt không dùng được thì đem đi quyên góp đi, đồ mà bố đây mua là áo hai dây đấy."
"Mắc cái thứ đó lên mà tự tử còn không đủ chắc, lại còn áo hai dây."
Vợ chồng đối kháng mà không đánh nhau thì còn gọi gì là vợ chồng đối kháng nữa? Đương nhiên là sau đó, chúng tôi đánh nhau rồi.
Và sau đó nữa, người tôi toàn là dấu răng chó cắn, chỉ đành mặc áo khoác lông vũ đi quẩy ở quán bar. Chân run, lưng đau, bị lũ bạn thân cười nhạo như một con ngốc thận hư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi càng nghĩ càng tức nên thẳng tay cướp luôn dự án nằm trong tay Nguyên Liệt.
Ngày ký hợp đồng, nghe nói Nguyên Liệt đã rủ một đám bạn đi quán bar giải sầu. Làm sao tôi có thể bỏ lỡ cơ hội châm chọc anh tốt như vậy chứ?
Tôi nhấn ga một phát là đến quán bar ngay. Vừa mới đỗ xe xong, dòng bình luận đột nhiên hiện ra.
"Nói thật lòng thì tôi không thấy hai người họ yêu nhau đến mức nào. Ngày nào cũng cãi nhau hoặc lừa nhau, kết hôn ba năm rồi mà nhân vật phản diện còn chưa nói một câu "anh yêu em" đâu nhỉ?"
"Nữ phụ ác độc cũng có nói đâu, hai người họ kết hôn vì mục đích thương mại thôi, sớm muộn gì cũng chia tay."
"May mà nữ chính về nước rồi, sau đêm nay, cô ấy sẽ dần dần sưởi ấm trái tim của phản diện Nguyên Liệt, trở thành người cứu rỗi cuộc đời anh ta..."
"A a a, em bé thật sự quá đáng yêu."
Nữ chính xuất hiện rồi à?
Tôi nheo mắt tìm kiếm khắp nơi. Quả nhiên, tôi thấy một bóng dáng mảnh khảnh ở cửa quán bar.
Cô ấy mặc chiếc váy búp bê màu trắng sữa, giày mũi vuông, mặt tròn, mắt to, dáng vẻ nhút nhát, cần được bảo vệ.
Nghĩ kỹ lại, tôi nhận ra cô ấy là Thẩm Mạn Mạn, con gái của người giúp việc nhà họ Nguyên, vừa du học về.
Cô ấy mà là nữ chính sao?
Tôi bị khơi gợi hứng thú, lập tức đi theo Thẩm Mạn Mạn vào quán bar.
Cô ấy cũng không biết Nguyên Liệt ở phòng nào, thế là cứ ngốc nghếch đẩy từng cánh cửa để tìm. Cuối cùng, cô ấy cũng gặp được người đàn ông mà mình mong nhớ ngày đêm…
"Anh Nguyên Liệt, cuối cùng em cũng tìm thấy anh rồi!"
Dưới ánh đèn lờ mờ, Nguyên Liệt ngồi ở cuối phòng bao, cầm nửa ly vodka trò chuyện với mấy người bạn thân. Đôi mắt kiêu ngạo của anh bị men say nhuộm lên vài phần thiếu tỉnh táo.
Anh nhíu mày rồi đột nhiên vẫy tay về phía Thẩm Mạn Mạn: "Dì à, đừng dọn căn phòng này vội, tôi còn chưa uống xong đâu."