Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Liệt nói quá nhanh, sau khi nói xong những lời đó, hai tay anh hơi run. Anh quay mặt đi, không chịu nhìn tôi.
Thế là tôi đưa tay vuốt tóc anh từng chút một, nhẹ nhàng an ủi. Điều khiến người ta cảm động chưa bao giờ là những lời đường mật sến sẩm hay những món quà đắt giá mà là sự trân trọng và thiên vị trong vô thức đó. Có lẽ tình yêu mà tôi hiểu không bằng một phần mười nghìn tình yêu mà anh dành cho tôi.
"Ngoan, em biết rồi, chúng ta không sinh con."
May mắn thay, tôi không bị bệnh nan y mà chỉ là bị tái phát bệnh viêm dạ dày, do không ăn uống gì nên bị thiếu máu, vì vậy mà mới thèm ngủ. Bác sĩ khuyên tôi nên nghỉ ngơi tĩnh dưỡng trong một tháng.
Tôi nhân cơ hội này xin nghỉ việc ở công ty.
Nhưng mới nằm nghỉ được hai ngày thì mẹ ruột tôi - bà Tòng Hiểu Lan - đã gọi điện đến. Bà ấy mắng tôi là đồ vô ơn, bà ấy nuôi tôi lớn như vậy, gả chồng rồi thì không chịu giúp em trai quản lý Tòng Thị nữa.
Đúng vậy.
Tòng Thị là doanh nghiệp của gia đình tôi, nhưng tôi chỉ là một nhân viên làm thuê. Người đứng đầu doanh nghiệp là con trai của bố dượng tôi, tức là em trai tôi.
…
Cha ruột tôi mất rất sớm. Sau này, bố dượng ở rể, và mẹ tôi - Tòng Hiểu Lan - lại sinh thêm một đứa con trai. Sau đó, lão già đó lẻn vào phòng trang điểm trong hôn lễ để hôn tôi. Tòng Hiểu Lan phát hiện ra. Tiếp đó, bà ấy mắng tôi lẳng lơ.
Vì vậy, tôi đã phát điên ngay tại chỗ và phá nát nửa còn lại của hôn trường. Sau đó, vì e ngại nhà họ Nguyên, Tòng Hiểu Lan mới chịu xin lỗi tôi và giải quyết lão già đó. Nhưng con trai ông ta lại được giữ lại, bà ấy nói rằng đứa bé là vô tội.
Nhiều năm sau, tôi chuyên tâm tiếp quản doanh nghiệp gia đình, thức trắng không biết bao nhiêu đêm để chuẩn bị cho chuyển đổi số, đổi mới AI, mở rộng thị trường mới. Thế rồi đột nhiên vào một ngày nọ, tôi phát hiện thằng em trai lông bông của mình đã được Tòng Hiểu Lan lén lút đẩy lên làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị.
17.
Mười giờ tối, Nguyên Liệt tìm thấy tôi ở McDonald's gần nhà.
Không liên lạc được qua điện thoại, không tìm thấy được bằng định vị, chắc là anh đã tìm tôi rất lâu, sắc mặt của anh nặng nề đến đáng sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Em lớn rồi mà còn chơi trò mất tích à? ... Đừng ăn nhiều kem như vậy, đau bụng đấy."
Mũi tôi hơi cay. Tôi cúi đầu, lầm bầm hỏi anh: "Mẹ em nói khi em già rồi thì anh sẽ ra ngoài tìm mấy cô gái trẻ hơn."
"Em già thì anh không già à? Đừng ai trong hai chúng ta chê bai đối phương."
"Mẹ em nói là em không sinh được con trai thì em sẽ bị đuổi ra khỏi nhà."
"Không phải có thỏa thuận trước hôn nhân rồi sao? Tài sản của anh là của em cả, bây giờ anh là người làm thuê cho em, ai đuổi ai chứ?"
"Mẹ em nói..."
Tôi ngẩn người, nhìn một giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay. Đó là tay của Nguyên Liệt. Anh đang ngồi xổm trước ghế của tôi, lặng lẽ nhìn tôi.
Thế là nỗi tủi thân bị kìm nén bấy lâu trong lòng cuối cùng cũng bùng nổ, nước mắt không ngừng lăn dài từ khóe mắt. Tôi vùi vào lòng anh mà khóc rất to.
"Em ghét mẹ em, ghét thằng em trai ngu ngốc đó, nhưng một mình em thì làm sao mà có thể đánh đổ nhà họ Tòng được? Anh nghĩ cách đi…"
"Tòng Yên, em có biết anh đã đợi câu này bao lâu rồi không?"
Ánh mắt của Nguyên Liệt dịu dàng và nuông chiều.
"Chúng ta đã kết hôn rồi, anh là chồng em. Em có thể đưa ra bất kỳ yêu cầu nào với anh, nói cho anh nghe bất kỳ điều gì, gây bao nhiêu phiền phức cũng không sao cả. Đừng một mình chịu đựng như lần lén lút đi bệnh viện đó nữa, thỉnh thoảng dựa dẫm vào anh, được không?"
Mùi hương cỏ cây sạch sẽ và trong lành trên người anh quanh quẩn nơi cánh mũi tôi còn xen lẫn một chút ngọt ngào của kem dâu tây khiến người ta cảm thấy an tâm một cách kỳ lạ.