Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cười c.h.ế.t mất. Trong cốt truyện gốc, nữ phụ và nam chính lén lút nên có thai, đúng là nam chính phải chịu trách nhiệm, sao bây giờ cốt truyện thay đổi rồi, nam chính vẫn như một NPC đuổi theo họ mà đòi làm bố vậy?"
"Nam chính như một sinh vật đơn bào, đần độn đến mức có chút đáng yêu."
"Phản diện đang ghen phải không? Trước đây, anh ta còn giả vờ không quan tâm, bị dồn ép thì mới làm gì đó, bây giờ thì một giây cũng không nhịn được nữa rồi, anh ta sẽ không khóc cho Tòng Yên xem chứ?"
Ánh nhìn của tôi từ từ chuyển từ dòng bình luận sang Nguyên Liệt. Anh không khóc, cũng không giống như sắp mắng người mà chỉ im lặng, đi đến trước mặt tôi, siết chặt nắm đ.ấ.m trong sự lo lắng: "Giữa anh và cậu ta, em chọn ai?"
"He he, sếp Nguyên thật biết đùa, tôi và chị…"
"Chọn anh."
"Vậy em có thể đừng nói chuyện với cậu ta, đừng cười với cậu ta, đừng nhìn cậu ta không? Anh không thích."
Nguyên Liệt nói với tốc độ cực kỳ chậm. Sợ bị từ chối nên cuối cùng, anh còn cụp cả đầu xuống. Một người đàn ông cao lớn như vậy đứng đó lại trông như một chú cún con đang chịu ấm ức. Trong hai mươi mấy năm chúng tôi quen biết, đây là lần đầu tiên anh tỏ ra hèn mọn như vậy.
Tôi sững sờ vài giây rồi cười, nâng mặt anh lên: "Được thôi, em cũng không thích người mà anh không thích."
"Chị ơi?! Em…"
"Đầu óc của cậu này hơi có vấn đề đó, cậu thích tôi thì tôi phải đáp lại cậu à? Chúng ta có quen biết gì đâu hả? Tôi đã kết hôn rồi, tình cảm của tôi và chồng tôi rất tốt, cậu mà còn lắm lời nữa là tôi mắng đó, tôi chưa bao giờ thua khi mắng người!"
Thân hình Sở Chước lay động vài cái, sắc mặt cậu ta tái đi.
Dường như Nguyên Liệt đã được dỗ cho vui vẻ. Khóe môi anh hơi cong lên thành một đường cong hời hợt, cố gắng không để tiếng cười bật ra.
Nói sao đây nhỉ, quả thật là sau khi thẳng thắn mà nói ra một số lời thì dễ chịu hơn nhiều so với việc cứ giữ trong lòng, đúng không?
“Anh không thích cái tên Sở Chước đó, anh ghen."
"Biết rồi."
"Anh cũng không thích mấy cô bạn thân của em, cứ rủ em đi bar chơi, anh ghen."
"Ồ, biết rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Anh không cố ý ném cái áo hai dây của em, anh ghen."
"Biết! Rồi! Em! Biết anh rất thích em rồi!"
Nguyên Liệt không chút suy nghĩ mà nói một tiếng ừ rồi nắm chặt lấy tay tôi: "Anh thích em."
Mặc dù đã nghe nhiều lần, nhưng tôi vẫn cảm nhận được rõ ràng rằng má mình nóng bừng một cách hoàn toàn không kiểm soát được. Ai mà ngờ được cặp vợ chồng đối kháng cũng được trải nghiệm một chút tình yêu trong sáng chứ, hề hề.
Chúng tôi nắm tay nhau rời khỏi bệnh viện. Thật sự thấy ngại quá nên tôi chuyển chủ đề: "À mà có thể là em có thai, hay là đổi sang bệnh viện khác để kiểm tra lại xem sao."
"Em sẽ không có thai đâu."
?
Tôi nhìn Nguyên Liệt với sự nghi hoặc. Trên mặt anh không có biểu cảm gì như đang cố gắng giữ bình tĩnh.
"Trước đây anh chưa nói với em chuyện này: không lâu sau khi kết hôn, anh đã đi phẫu thuật thắt ống dẫn tinh."
"Nào! Ai lúc đầu vô cớ vấy bẩn Tòng Yên, nói cô ấy chơi bời lung tung nên không đẻ được con vậy? Người đó ra đây xin lỗi đi!"
"Chết tiệt, phản diện quá tàn nhẫn với bản thân rồi, tại sao lại làm phẫu thuật chứ? Tránh thai bình thường không được sao, không thì để con gái uống thuốc cũng được mà."
“Ngay từ đầu, anh ta đã không muốn có con, chắc chắn là để sinh con với nữ chính......."
Quá nhiều thông tin.
Tôi hơi ngẩn người. Rốt cuộc là Nguyên Liệt có ý gì? Anh không muốn có con với tôi sao?
Tôi thốt ngay ra: “Đm anh…"
"Đm anh không muốn em sinh con! Con cái giống như một con ký sinh trùng trong cơ thể em, hấp thụ chất dinh dưỡng của em mà lớn lên, cuối cùng, nó phá bụng em mà chui ra, anh ghét nó thì có gì sai chứ?! Anh không muốn em phải nằm trên bàn mổ lạnh lẽo, không muốn em phải chịu sự chi phối vô nhân đạo của bác sĩ và y tá...... Tại sao phải đánh đổi cả mạng sống để có một thứ bé tí tẹo sẽ giành tình cảm với anh trong tương lai chứ! Có cẩn thận đến mấy thì cũng sẽ gặp chuyện ngoài ý muốn. Anh không muốn em phải uống thuốc."
Bầu không khí trong xe rơi vào trạng thái im lặng như tờ.