1
Giữa giờ nghỉ trưa, mẹ tôi gọi điện bảo mấy hôm trước mưa lớn làm sập chuồng lợn ở quê, bà bảo tôi chuyển cho bà hai mươi triệu để thuê người sửa lại.
Tôi “ừ” một tiếng rồi cúp máy, tiện tay mở app ngân hàng định chuyển tiền, thì phát hiện tài khoản chỉ còn lại năm trăm nghìn.
Mấy hôm trước vẫn còn hơn năm mươi triệu mà, sao chỉ trong vài ngày đã chỉ còn lại năm trăm?
Tôi lập tức nghĩ ngay đến Trần Tú Quyên. Thẻ này đang ở trong tay cô ấy, chắc chắn là cô ấy đã tiêu hết rồi.
Cô ta làm gì mà vài ngày ngắn ngủi tiêu sạch năm mươi triệu?
Tôi gọi điện cho Trần Tú Quyên, cố nén cơn giận trong lòng hỏi:
“Trần Tú Quyên, tiền trong thẻ đâu hết rồi?”
Cô ta ấp úng không nói rõ, trong lòng tôi bỗng thấy lạnh ngắt, một linh cảm chẳng lành trỗi dậy.
“Có phải cô lại chuyển tiền cho em trai không?”
“Em trai tôi mua xe còn thiếu một ít, tôi chỉ là…” giọng Trần Tú Quyên nhỏ dần.
Tôi day day thái dương, thật sự không biết nên nói gì nữa.
Tôi và Trần Tú Quyên yêu nhau ba năm, kết hôn bảy năm, con gái đã sáu tuổi.
Vì là yêu tự do nên khi bàn chuyện cưới xin, hai bên gia đình đã không mấy vui vẻ.
Chủ yếu là vì mẹ Trần Tú Quyên đòi sính lễ quá cao, vượt xa khả năng tài chính của tôi. Bà ta còn hừ lạnh một tiếng:
“Con gái tôi theo cậu ba năm, ba năm tuổi xuân đó, chúng ta phải tính toán cho rõ.”
Trần Tú Quyên ngồi bên mẹ, cúi đầu không nói một lời.
Cuối cùng hai bên nhường nhau một bước, chốt mức sính lễ là 288 triệu, tất cả đều đưa cho bố mẹ cô ấy.
Ngay sau đó, họ chuyển hết số tiền ấy cho em trai cô ta.
Lúc đó tôi còn thấy xót thay cho Trần Tú Quyên vì có cha mẹ thiên vị như vậy, nhưng không ngờ cô ấy cũng giống y như họ, không phân rõ phải trái.
Tôi đổi sang một thẻ ngân hàng khác, chuyển cho mẹ ba mươi triệu, rồi đến văn phòng nộp đơn xin nghỉ phép năm.
Công ty tôi phúc lợi khá tốt, mỗi năm có mười ngày phép, thâm niên mỗi năm được cộng thêm hai ngày, tối đa được tích lũy đến hai mươi ngày.
Với thâm niên của tôi, đã sớm đủ điều kiện nghỉ hai mươi ngày rồi, nhưng tôi chưa từng nghỉ, hằng năm đều quy đổi thành tiền tăng ca chuyển vào lương. Năm nay, tôi quyết định phải nghỉ ngơi đàng hoàng một lần.
Về đến nhà, Trần Tú Quyên vẫn đang bận rộn trong bếp, Đa Đa thấy tôi về thì chạy ào tới, miệng ngọt ngào gọi “Ba ơi~”
Tôi bế con gái lên, ngồi xuống ghế sofa cùng con xem sách tranh.
Trong bữa tối, Trần Tú Quyên vẫn không nói gì, chờ đến lúc ăn gần xong, tôi mới nhàn nhạt lên tiếng:
“Tôi nghỉ việc rồi, sau này cũng muốn ở nhà tận hưởng một chút.”
Tay đang gắp thức ăn của Trần Tú Quyên khựng lại, cô ta ngẩng đầu nhìn tôi:
“Anh đùa kiểu gì vậy?”
Tôi nhìn cô ta nghiêm túc: “Tôi giống đang đùa sao?”
Trần Tú Quyên tiếp tục ăn, không nói gì thêm.
Chắc cô ta vẫn nghĩ tôi đang nói đùa. Dù sao công việc của tôi tuy không gọi là nhàn, nhưng lương thì rất cao, từng có tháng tôi nhận được đến cả trăm triệu.
Trừ khi đầu óc có vấn đề, ai lại tự dưng bỏ một công việc tốt như thế chứ?