Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

2

Hôm sau, tôi hiếm hoi được ngủ thẳng giấc đến khi tự tỉnh dậy.

Từ sau khi kết hôn, tôi chưa từng được đãi ngộ như thế này.

Trước đây, ngày thường phải dậy sớm đi làm, cuối tuần thì lo cho con gái, chẳng có thời gian ngủ nướng.

Còn Trần Tú Quyên thì dậy từ sớm, chuẩn bị bữa sáng cho Đa Đa, rồi đưa con bé đến trường mẫu giáo, sau đó đi chợ mua đồ. Đến khi trong nhà bắt đầu dậy mùi thơm đồ ăn, tôi mới lơ mơ tỉnh dậy từ giấc ngủ.

Tôi đầu tóc rối bù đi ra khỏi phòng, làm Trần Tú Quyên giật bắn người: “Sao… sao anh không đi làm?”

Tôi ngáp một cái rồi nhàn nhạt nói: “Hôm qua tôi nói rồi mà, tôi nghỉ việc rồi.”

Trần Tú Quyên cầm xẻng nấu ăn, nhìn tôi đầy nghi ngờ, như thể đang phân biệt thật giả trong lời tôi nói.

“Anh đùa à?” Cô ta nói rồi xoay người tiếp tục bận rộn trong bếp.

Mấy ngày sau đó, tôi đều ngủ đến tự tỉnh, ăn trưa xong lại vào phòng làm việc chơi game đến tận chiều tối.

Khi Trần Tú Quyên đón Đa Đa về từ mẫu giáo, tôi cũng rời khỏi phòng để chơi với con.

Những ngày thư thái như vậy chỉ kéo dài được ba ngày. Đến ngày thứ ba, sau bữa trưa, tôi lại chuẩn bị vào phòng thì Trần Tú Quyên đập mạnh đũa xuống bàn.

“Vương Hồ Dũng, rốt cuộc anh định làm gì?” Cô ta trừng mắt nhìn tôi.

Tôi vẫn bình thản: “Tôi nói rồi mà, tôi nghỉ việc rồi, sau này ở nhà tận hưởng.”

“Anh có nghe xem mình đang nói cái gì không?”

“Mỗi tháng trả góp nhà năm triệu, góp xe hai triệu, mẫu giáo của Đa Đa một tháng một triệu rưỡi, học múa nửa năm bốn triệu, chưa kể sinh hoạt phí khác trong nhà.”

“Vậy mà anh nói nghỉ là nghỉ? Cả nhà ba người chúng ta ăn gì, uống gì? Uống gió Tây Bắc à?” Cô ta vừa nói vừa chỉ tay vào tôi.

Tôi “ồ” một tiếng, nhướng mày nhìn cô ta, nụ cười đầy mỉa mai:

“Thì ra cô cũng biết chi tiêu trong nhà lớn thật à?”

“Biết vậy sao vẫn tùy tiện lấy tiền nhà đưa cho em trai cô?”

“Để tôi đếm thử xem cô đã bao nhiêu lần giấu tôi trợ cấp cho em trai rồi nhé?”

Tôi làm bộ đếm đếm ngón tay: “Ngại quá, một bàn tay đếm không xuể.”

Trần Tú Quyên nghe ra sự mỉa mai trong lời tôi, nghiến răng:

“Vương Hồ Dũng, chẳng phải chỉ năm mươi triệu thôi sao? Anh cần phải như vậy không?”

“Đó là em trai tôi, cũng là em trai anh. Nó mua xe thiếu chút tiền, tôi làm chị mà, giúp một ít thì sao?”

Tôi bật cười, vừa cười vừa vỗ tay:

“Cô đúng là chị gái tốt, như cha mẹ thứ hai vậy đó.”

“Bạn tôi rủ góp vốn mở công ty, tôi hỏi cô xin tiền thì cô bảo không có. Em trai cô mua nhà thiếu tiền, cô không nói một lời đã chuyển cho nó ba trăm triệu.”

“Mẹ tôi bị bệnh tim cần đặt stent, cô bảo không có tiền. Em trai cô thiếu tiền cưới vợ, cô lại không nói không rằng chuyển cho nó hai trăm triệu.”

“Lần này chuồng heo nhà tôi bị mưa làm sập, cô cũng lại chuyển hết tiền cho em trai cô.”

“Trần Tú Quyên, cô tốt với em trai như vậy, nó đã từng mua cho Đa Đa lấy một món đồ chơi hay gói bánh kẹo nào chưa?!”

Trần Tú Quyên im lặng, đờ đẫn nhìn tôi.

Nhìn một lúc, khoé mắt cô ta đỏ lên, bắt đầu rơi nước mắt.

“Vương Hồ Dũng, tôi không ngờ… sống với anh bảy năm, mấy chuyện này anh đều ghi nhớ từng chút một!”

“Giờ anh tính sổ với tôi đúng không?”

“Đó là em trai tôi, tôi có thể không lo sao?”

“Phải, cô lo, lo đến mức chỉ thiếu nước sang tên nhà cho nó.”

“Trần Tú Quyên, nếu cô đã thương em trai đến vậy, sao còn đi lấy chồng làm gì? Không lấy chồng, đi làm nuôi cả nhà nó không tốt hơn à?”

Trần Tú Quyên giơ tay chỉ tôi, “anh… anh… anh” mãi không nói ra lời, cuối cùng hất tung bát đũa trên bàn, tức giận bỏ về phòng thu dọn hành lý.

Tôi cũng chẳng quan tâm, thật ra ý định ly hôn tôi đã có từ lâu rồi.

Chẳng qua là vì không muốn Đa Đa lớn lên trong một gia đình đơn thân, nên tôi mới nhẫn nhịn đến giờ.

Trần Tú Quyên kéo vali đi ngang qua trước mặt tôi mà chẳng buồn liếc lấy một cái. Tốt, đi rồi thì thanh tịnh rồi.

“Rầm” một tiếng, cô ta sập mạnh cửa lại, tôi thở phào một hơi, bắt đầu dọn dẹp đống hỗn độn trong nhà.

Dọn dẹp xong, tôi lái xe đến mẫu giáo, lấy cớ nhà có việc để đón Đa Đa sớm.

Thấy tôi đến đón, con bé vui mừng reo lên: “Ba ơi, sao ba lại tới đón con? Mẹ đâu ạ?”

Tôi bế con lên, hôn lên má bé một cái: “Mẹ về nhà bà ngoại rồi. Hôm nay ba dẫn con đi chơi công viên nhé?”

Đa Đa ngẩn người một chút rồi phấn khích vung tay nhảy lên: “Dạ!!!”

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện