Chương 1: Cái c.h.ế.t của cô vợ béo
Lâm Vân là một cô gái mũm mĩm, nặng gần 90 ký, thân hình tròn trĩnh như cái lu di động. Từ nhỏ cô đã sống trong những ánh mắt dè bỉu. Đến khi lấy chồng – người đàn ông mà cô thầm thương suốt thời đại học – thì giấc mơ cổ tích của cô nhanh chóng biến thành ác mộng.
“Cô nhìn lại bản thân đi! Người ngợm thế này mà cũng đòi làm vợ tổng giám đốc à? Không nhục à?” – Giọng mẹ chồng cô như kim đ.â.m vào tai, chưa kể đến ánh mắt khinh bỉ của chồng – Trịnh Duy Minh, người từng nói yêu cô... nhưng giờ thậm chí chẳng buồn liếc cô một cái.
Lâm Vân từng nhẫn nhịn, từng cố gắng giảm cân, từng cầu xin sự quan tâm... nhưng cái cô nhận được chỉ là sự lạnh lùng đến tàn nhẫn.
Cho đến hôm đó...
Một cú đẩy nhẹ từ mẹ chồng khi cô đang bê khay cơm xuống cầu thang.
Rầm!
Mọi thứ vụt tối sầm. Cô chỉ kịp nghe tiếng hét của người giúp việc rồi cảm giác như linh hồn mình rời khỏi xác...
Nhưng rồi… khi mở mắt ra, cô không còn ở ngôi biệt thự cũ kỹ đó nữa.
Cô đang nằm trong một căn phòng trắng toát, ánh đèn rọi thẳng xuống gương mặt đang bàng hoàng. Gương mặt cô… sao lại khác?
Một âm thanh máy móc vang lên trong đầu:
[Hệ thống làm đẹp kích hoạt thành công.
Chúc mừng ký chủ đã sở hữu ngoại hình chuẩn hoa hậu, IQ tăng 200%, thể chất nâng cấp cấp độ tối thượng.]
“Cái… gì? Tôi đang mơ à?” – Cô hoảng hốt, chạy đến gương.
Và người trong gương khiến cô suýt ngất: Gương mặt trái xoan hoàn hảo, môi đỏ tự nhiên, da trắng mịn không tì vết, thân hình thon gọn chuẩn từng đường cong…
“Là mình… nhưng không phải là mình...”
Cô chưa kịp hoàn hồn thì cửa bật mở.
Một người đàn ông bước vào, vóc dáng cao lớn, gương mặt lạnh lùng, khí chất cao quý như vua chúa. Ánh mắt anh lướt qua cô – rồi như sững lại.
Khoảnh khắc đó, điện trong phòng có vẻ chập chờn...
Không. Đó là… sét ái tình.
Tổng tài Lục Hạo Thiên vừa gặp đã như trúng phép.
Mà cô – cô vợ béo ngày nào – giờ đã bắt đầu hành trình của một mỹ nhân khiến cả thế giới phải ngoái nhìn...
Chương 2: Anh là ai? Sao lại nhìn tôi như vậy?
Lâm Vân đứng ngơ ngác giữa căn phòng rộng lớn như khách sạn 5 sao. Gương mặt lạ hoắc trong gương vẫn là cô, nhưng không phải dáng vẻ béo ú năm nào. Da trắng mịn, mắt to long lanh, đường nét hoàn hảo như tranh vẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô còn đang hoang mang thì người đàn ông kia đã sải bước đến gần, ánh mắt như muốn nuốt chửng cô.
“Tôi… tôi là ai? À không, anh là ai? Sao lại nhìn tôi như vậy?” – Cô lùi lại, giọng run run.
Người đàn ông dừng lại trước mặt cô. Hơi thở anh trầm thấp, gương mặt góc cạnh lạnh lẽo nhưng ánh mắt thì như có chút gì đó bối rối.
“Cô là ai?” – Anh hỏi lại, giọng khàn khàn.
“Tôi... Tôi tên là Lâm... Lâm...”
Cô giật mình. Hệ thống trong đầu như đọc được suy nghĩ:
[Danh tính mới: Lâm Vân – tiểu thư tập đoàn Lâm thị, vừa trở về từ nước ngoài sau tai nạn. Hiện đang trong thời gian dưỡng thương.]
Cô gượng cười: “Tôi là Lâm Vân. Xin lỗi, tôi bị mất trí tạm thời... Anh là?”
Anh hơi nhướng mày, môi mấp máy: “Lục Hạo Thiên.”
Trái tim cô như đánh mạnh một nhịp.
Tổng tài lạnh lùng Lục Hạo Thiên... là người từng lên top 1 danh sách đàn ông độc thân quyến rũ nhất châu Á, nổi tiếng không gần nữ sắc, ai ngờ lại nhìn cô với ánh mắt như thể đã yêu từ kiếp trước.
“Cô đã cứu tôi trong vụ nổ ở bãi xe ngầm.” – Anh tiếp, mắt nhìn thẳng cô không chớp.
“Cái gì? Tôi cứu anh?”
[Ký ức hệ thống bổ sung: Lúc xuyên không, cơ thể bạn đã vô tình đẩy anh ấy ra khỏi đám cháy. Kích hoạt định mệnh.]
Cô há hốc mồm.
Và rồi… Lục Hạo Thiên bất ngờ cúi người, nắm lấy cổ tay cô.
“Lâm Vân. Cô định trốn tránh tôi à? Cứu tôi rồi lặng lẽ biến mất là sao?”
“Ơ… tôi không… tôi thật sự không nhớ…”
Cô định rút tay lại, nhưng anh kéo mạnh – khiến cô ngã nhào vào lòng anh.
Khoảng cách gần đến mức cô nghe rõ nhịp tim anh.
Anh cúi xuống, giọng khàn hẳn:
“Tôi không tin vào vận mệnh. Nhưng... từ giây phút nhìn thấy cô, tôi tin – cô là người định sẵn cho tôi.”
Bắt đầu rồi đấy, Lâm Vân à. Một ván bài mới. Một thân phận mới. Và một tổng tài đang… phát cuồng vì cô.