Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 2: Anh là ai? Sao lại nhìn tôi như vậy?

Lâm Vân đứng ngơ ngác giữa căn phòng rộng lớn như khách sạn 5 sao. Gương mặt lạ hoắc trong gương vẫn là cô, nhưng không phải dáng vẻ béo ú năm nào. Da trắng mịn, mắt to long lanh, đường nét hoàn hảo như tranh vẽ.

Cô còn đang hoang mang thì người đàn ông kia đã sải bước đến gần, ánh mắt như muốn nuốt chửng cô.

“Tôi… tôi là ai? À không, anh là ai? Sao lại nhìn tôi như vậy?” – Cô lùi lại, giọng run run.

Người đàn ông dừng lại trước mặt cô. Hơi thở anh trầm thấp, gương mặt góc cạnh lạnh lẽo nhưng ánh mắt thì như có chút gì đó bối rối.

“Cô là ai?” – Anh hỏi lại, giọng khàn khàn.

“Tôi... Tôi tên là Lâm... Lâm...”

Cô giật mình. Hệ thống trong đầu như đọc được suy nghĩ:

[Danh tính mới: Lâm Vân – tiểu thư tập đoàn Lâm thị, vừa trở về từ nước ngoài sau tai nạn. Hiện đang trong thời gian dưỡng thương.]

Cô gượng cười: “Tôi là Lâm Vân. Xin lỗi, tôi bị mất trí tạm thời... Anh là?”

Anh hơi nhướng mày, môi mấp máy: “Lục Hạo Thiên.”

Trái tim cô như đánh mạnh một nhịp.

Tổng tài lạnh lùng Lục Hạo Thiên... là người từng lên top 1 danh sách đàn ông độc thân quyến rũ nhất châu Á, nổi tiếng không gần nữ sắc, ai ngờ lại nhìn cô với ánh mắt như thể đã yêu từ kiếp trước.

“Cô đã cứu tôi trong vụ nổ ở bãi xe ngầm.” – Anh tiếp, mắt nhìn thẳng cô không chớp.

“Cái gì? Tôi cứu anh?”

[Ký ức hệ thống bổ sung: Lúc xuyên không, cơ thể bạn đã vô tình đẩy anh ấy ra khỏi đám cháy. Kích hoạt định mệnh.]

Cô há hốc mồm.

Và rồi… Lục Hạo Thiên bất ngờ cúi người, nắm lấy cổ tay cô.

“Lâm Vân. Cô định trốn tránh tôi à? Cứu tôi rồi lặng lẽ biến mất là sao?”

“Ơ… tôi không… tôi thật sự không nhớ…”

Cô định rút tay lại, nhưng anh kéo mạnh – khiến cô ngã nhào vào lòng anh.

Khoảng cách gần đến mức cô nghe rõ nhịp tim anh.

Anh cúi xuống, giọng khàn hẳn:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Tôi không tin vào vận mệnh. Nhưng... từ giây phút nhìn thấy cô, tôi tin – cô là người định sẵn cho tôi.”

Bắt đầu rồi đấy, Lâm Vân à. Một ván bài mới. Một thân phận mới. Và một tổng tài đang… phát cuồng vì cô.

 

Chương 3: Tại sao tim lại đập nhanh như vậy?

Lâm Vân chưa bao giờ thấy một người đàn ông nào có ánh mắt mãnh liệt như Lục Hạo Thiên. Nó vừa lạnh lùng, vừa nóng bỏng, như muốn thiêu cháy mọi lớp phòng vệ trong cô.

"Tôi... tôi không biết chuyện gì đã xảy ra... tôi chỉ biết mình tỉnh lại trong một thân thể khác và—"

"Im lặng," anh nói nhỏ, nhưng đầy quyền uy.

Khoảnh khắc ấy, anh cúi người xuống, gương mặt chỉ cách cô vài centimet. Lâm Vân có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở ấm nóng của anh phả lên má mình, tim cô đập thình thịch không kiểm soát.

"Không cần giải thích." – Anh nói chậm rãi, như đang kiềm nén điều gì đó. – "Cô cứu tôi. Tôi sẽ chịu trách nhiệm."

“Chịu… chịu trách nhiệm?” – Cô lắp bắp, tròn mắt.

Anh gật đầu, ánh mắt lướt qua đôi môi đỏ mọng của cô như bị thôi miên.

“Lâm Vân, cô có biết… từ khoảnh khắc ấy, tim tôi không còn là của tôi nữa không?”

Anh nói xong, không đợi cô phản ứng, bất ngờ cúi xuống… hôn nhẹ lên trán cô.

Nụ hôn thoáng qua như một cơn gió nhưng lại khiến toàn thân cô nóng ran.

Cô chưa kịp phản ứng thì anh đã nghiêng đầu, nhẹ nhàng áp tay lên má cô.

“Làm người phụ nữ của tôi, được chứ?”

“Anh điên rồi… chúng ta mới chỉ gặp nhau…” – Cô đẩy nhẹ anh ra, nhưng lại bị kéo ngược vào lòng.

“Tôi chưa từng chắc chắn điều gì như thế này. Tôi muốn cô.”

Giọng anh trầm thấp, bàn tay to lớn siết nhẹ eo cô, hơi thở phả lên vành tai khiến cô rùng mình.

Tại sao… chỉ vài câu nói, một cái ôm mà khiến tim cô loạn nhịp đến vậy?

Lâm Vân biết, cô nên từ chối. Nhưng giây phút này… cô không thể.

Tình yêu định mệnh đang bắt đầu, và lần này, cô sẽ không còn là kẻ bị bỏ rơi nữa.