Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 13: “Tôi về rồi… và lần này, là để lấy lại tất cả.”
Sáng hôm sau, toàn bộ mạng lưới truyền thông doanh nghiệp rúng động khi tập đoàn Lâm thị bị thanh tra đột xuất.
Tin tức rò rỉ: Một cổ đông ẩn danh đã thu mua 15% cổ phần, kèm theo hồ sơ chứng minh nhiều sai phạm về tài chính trong nhiệm kỳ gần đây của ban điều hành hiện tại.
Người đứng đầu bị chỉ đích danh: Trịnh Thu – mẹ của Lâm Linh.
Tại biệt thự nhà họ Trịnh.
Bà Trịnh đập nát ly trà, gào lên:
“Là con nhỏ Lâm Vân! Nó trở lại thật rồi! Mày bảo nó c.h.ế.t cơ mà?!”
Lâm Linh xanh mặt, tay run rẩy bấm điện thoại:
“Mẹ! Nó… đã có Lục Hạo Thiên chống lưng! Làm sao đấu lại được?!”
Chiều hôm đó – cánh cổng biệt thự năm xưa mở ra.
Lâm Vân bước vào, đôi giày cao gót dẫm lên nền đá hoa cương quen thuộc, từng bước vang vọng như một lời tuyên bố.
Người phụ nữ mập mạp, dáng điệu oai vệ đang ngồi sofa – chính là mẹ chồng cũ của cô: bà Ngô.
Vừa thấy cô, bà ta ngã ngửa ra sau, mắt trợn tròn:
“Cô… Cô là ai?”
Lâm Vân nhếch môi:
“Tôi là ai à? Là người từng bị bà đẩy ngã cầu thang trong chính căn nhà này.”
Bà Ngô lập tức tái mặt.
“Không… không thể nào! Mày… đã c.h.ế.t rồi!”
“Chết rồi? Tiếc là… tôi không chết. Tôi sống lại, đẹp hơn, mạnh hơn – và giàu gấp trăm lần cái gia đình từng coi tôi như rác rưởi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Bốp!
Cô thẳng tay tát lên mặt bà Ngô, một cú tát mà cô đã muốn thực hiện từ kiếp trước.
“Cái tát này, là cho đứa con dâu năm xưa mà bà xem như osin.
Và tôi hứa đấy chỉ là khởi đầu.”
Tối hôm đó, tại biệt thự riêng của Lục Hạo Thiên, cô đứng bên cửa sổ, tay cầm ly rượu đỏ.
Anh bước vào, ánh mắt lạnh lẽo đã biến mất, thay vào đó là một Lục tổng dịu dàng của riêng cô.
“Em vừa trở thành cổ đông lớn nhất của Lâm thị.”
Cô xoay người lại, ánh mắt rực cháy.
“Và em vừa khiến mẹ chồng cũ quỳ gối khóc xin tha.”
Anh bật cười khẽ, đặt ly rượu xuống bàn, rồi bước đến ôm cô từ phía sau:
“Đáng ra tôi nên yêu em sớm hơn.”
Anh bế cô lên, đặt xuống giường giữa ánh đèn dịu nhẹ.
“Vì em quá quyến rũ khi trả thù.” – Anh thì thầm, rồi hôn cô sâu, tay anh trượt dưới váy cô, tìm kiếm từng mạch cảm xúc.
“Đêm nay… tôi sẽ thưởng cho em.”
Quần áo rơi xuống sàn từng lớp, ánh mắt anh như thiêu đốt từng tấc da thịt cô, và cơ thể họ hòa vào nhau trong nhịp điệu cháy bỏng – như thể hai linh hồn từ hai thế giới… cuối cùng đã tìm được điểm giao nhau.
Tình yêu này không chỉ là đam mê, mà là sự đồng hành.
Cô – là nữ vương tái sinh.
Anh – là tổng tài chỉ quỳ gối trước một người phụ