Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 12: Khi em đứng cạnh anh, cả thế giới phải ngước nhìn

Sáng hôm sau, tờ báo tài chính lớn nhất thành phố đưa tin chấn động:

“Một mỹ nhân bí ẩn xuất hiện tại trụ sở Lâm thị – khiến cuộc họp cổ đông hỗn loạn. Có thật là con gái ruột của cố Chủ tịch Lâm thị đã trở lại?”

Lâm Linh nổi đóa, đập mạnh cốc cà phê xuống bàn.

“Tại sao mấy tờ báo này lại đưa tin kiểu đó?! Không thể để con bé đó sống yên được! Mẹ, phải làm gì đi chứ!”

Mẹ cô ta – bà Trịnh Thu – rít một hơi thuốc rồi trầm giọng:

“Nếu nó đã trở lại, thì con đường danh vọng của mày... sẽ sớm bị bóp nghẹt.”

Cùng lúc đó, tại văn phòng Tổng giám đốc tập đoàn Lục thị.

Lâm Vân đang lướt tin tức thì Lục Hạo Thiên đẩy cửa bước vào, trong tay là một chiếc hộp tinh xảo màu đen. Anh ngồi xuống bên cô, kéo nhẹ tay cô đặt lên đùi mình.

“Có quà cho em.”

Cô mở hộp ra, trong đó là một chiếc vòng cổ kim cương mảnh – tinh tế, sang trọng, lấp lánh dưới ánh nắng.

“Đẹp quá...” – Cô lẩm bẩm, nhưng chưa kịp cầm lên thì anh đã kéo tóc cô ra phía sau, đeo vòng trực tiếp vào cổ cô bằng chính tay mình.

Tay anh lướt nhẹ sau gáy, ánh mắt dừng lại nơi cần cổ trắng ngần.

“Đeo lên rồi... nhìn em càng giống nữ vương.”

Cô đỏ mặt, tay vô thức chạm lên mặt dây chuyền.

“Anh định biến em thành vũ khí của mình à?”

Lục Hạo Thiên nhoẻn miệng cười, nhưng không lạnh như thường ngày mà… đầy dịu dàng:

“Không. Em là nữ vương. Còn tôi, là người đàn ông sẵn sàng đứng sau lưng nữ vương ấy – đánh sập cả thiên hạ nếu ai dám động vào em.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tối hôm đó, cả hai tham dự buổi tiệc lớn quy tụ giới tài phiệt.

Khi Lâm Vân sải bước bên Lục Hạo Thiên trong bộ dạ hội đen khoét lưng táo bạo, làn da trắng nổi bật, ánh mắt sắc lạnh… mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía họ.

“Cô ấy là ai vậy?”

“Là tình nhân mới của Lục tổng à?”

“Không! Hình như là... con gái của cố Chủ tịch Lâm thị…”

Cô ngẩng cao đầu, môi đỏ nhếch nhẹ:

“Chào buổi tối. Tôi là Lâm Vân. Rất hân hạnh được quay lại với thế giới này.”

Đêm ấy, khi về đến biệt thự, cô vừa tháo giày thì bị anh đẩy nhẹ vào cánh cửa, cả cơ thể áp sát vào tường.

“Anh... làm gì vậy?”

Anh cúi đầu, ánh mắt như lửa:

“Em không biết… em đã khiến bao nhiêu người đàn ông c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt đêm nay đâu.”

Bàn tay anh luồn vào eo cô, nâng lên, môi chạm môi, nụ hôn ngấu nghiến như muốn đánh dấu chủ quyền.

“Nhưng em chỉ là của tôi. Đúng không?”

Cô rên nhẹ trong miệng, gật đầu.

“Chỉ là của anh…”

Áo dạ hội rơi xuống sàn…

Và đêm ấy, dưới ánh đèn vàng, trong hơi thở nóng bỏng và những tiếng rên rỉ hòa quyện, anh yêu cô bằng cả khao khát, ghen tuông, chiếm hữu… và một trái tim si mê đến hoang dại.

Từ đây, họ không chỉ là tình nhân… mà là hai kẻ nắm tay nhau, cùng “xé rách” quá khứ và xây lại cuộc đời bằng ngọn lửa tình yêu cháy bỏng.