Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 28: “Nếu bà thật sự là mẹ tôi… thì suốt mấy chục năm qua, bà đã ở đâu?”
Sau cuộc truy sát tại trại mồ côi, Lục Hạo Thiên lập tức đưa vợ trở lại biệt thự chính ở thành phố, nơi có đầy đủ thiết bị y tế, an ninh và đội ngũ hộ lý riêng túc trực 24/7.
Thai nhi vẫn khỏe mạnh. Nhưng tâm trạng Lâm Vân có phần d.a.o động – không phải vì sợ hãi… mà vì trái tim cô đang chật kín câu hỏi chưa có lời giải.
“Em không cần lo nữa. Chúng ta đã biết đủ nhiều.
Giờ hãy để quá khứ nằm lại đó, tập trung vào đứa con và cuộc sống của mình.” – Hạo Thiên ôm cô từ phía sau, tay vuốt nhẹ bụng.
Cô mỉm cười, tựa đầu vào n.g.ự.c chồng:
“Em không đi tìm quá khứ nữa.
Nhưng nếu nó quay lại… em sẽ đối diện.”
Và… quá khứ thực sự đã quay lại.
Hôm đó, khi cô đang tưới cây trong sân, thì một người phụ nữ trung niên, gương mặt khắc khổ, tay run run ôm một bọc giấy, bước tới cổng biệt thự.
Người ấy không xông vào.
Bà chỉ đứng ngoài hàng rào, đôi mắt lặng lẽ nhìn Lâm Vân như đã chờ đợi khoảnh khắc này từ cả đời người.
“Cô là… Lâm Vân?” – Giọng bà nhỏ như hơi thở.
“Vâng?” – Cô ngẩn người, lùi nửa bước.
“Tôi là… mẹ ruột của cô.”
Lâm Vân đứng c.h.ế.t lặng.
Không khí trong phổi cô như đông cứng lại. Tay cô siết lấy thành ghế, nhưng môi vẫn cố mím chặt:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Nếu bà là mẹ tôi… thì suốt mấy chục năm qua, bà đã ở đâu?”
Người phụ nữ bật khóc.
“Tôi… không thể bảo vệ con. Tôi đã để họ bắt mất con trong đêm mưa… tôi tưởng con đã chết.
Mỗi năm, tôi đến mộ vô danh, đặt hoa, mong có một ngày… được tha thứ.”
Cô không nói gì thêm. Chỉ nhìn bà thật lâu.
Không oán giận. Không òa khóc.
Chỉ là… trái tim chậm rãi mở ra một khe nhỏ – cho một thứ gọi là "niềm tin thử lại".
Tối hôm đó, cô ôm lấy chồng thật chặt trên giường, đầu tựa vào n.g.ự.c anh.
“Hạo Thiên… nếu bà ấy là mẹ thật… em nên làm gì?”
Anh vuốt tóc cô, thì thầm:
“Em không cần tha thứ. Chỉ cần bình tĩnh.
Ai yêu em… họ sẽ chờ được.
Còn anh… thì sẽ chờ cả đời.”
Anh cúi xuống, hôn lên bụng cô, rồi nhẹ nhàng hôn lên môi cô, kéo chăn phủ lấy hai thân thể.
“Đêm nay, anh chỉ muốn nghe tiếng em thở… thật an yên.” – Anh khẽ nói, rồi trượt môi từ cổ xuống xương quai xanh, tay siết nhẹ vòng eo đang tròn lên từng ngày.
Không vồ vập.
Chỉ có nhịp yêu sâu lắng – chậm rãi. Như cách một người đàn ông ôm trọn người phụ nữ mà anh đã nguyện đi cùng suốt kiếp.