Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 27: “Bọn chúng có thể g.i.ế.c cả thế giới… nhưng không được phép làm em rơi một giọt máu”

Trại mồ côi cũ nằm khuất giữa triền núi, mái ngói vỡ nát, những bức tường mục nát bởi thời gian. Nhưng nơi ấy – lại giữ ký ức bị che giấu suốt hơn 20 năm.

Người phụ nữ tóc bạc tên bà Thuận, từng là y tá trợ lý của cha ruột Lâm Vân – bác sĩ Lâm Ngạn – một người đã hy sinh khi cố phanh phui một đường dây buôn nội tạng xuyên quốc gia.

Bà nói, mắt đục ngầu, nhưng giọng vẫn đanh thép:

“Cha cô bị thủ tiêu không phải vì tai nạn.

Ông ấy từng tìm ra bằng chứng về việc tổ chức Bóng Đen dùng trẻ em trong trại mồ côi này làm vật thử nghiệm nội tạng.

Cô… là một trong những đứa bé ấy.”

Lâm Vân lặng người.

“Vậy mẹ em thì sao…?” – cô nghẹn giọng.

“Không rõ. Nhưng tôi nhớ một người đàn bà trẻ, khóc như điên khi bế con bỏ chạy khỏi nơi này giữa đêm mưa. Có thể… bà ấy là mẹ cô.”

Lúc đó, tiếng s.ú.n.g vang lên phía sau trại.

Đoàng!

Một viên đạn sượt qua tường, làm vỡ mảng vôi sát mặt Lâm Vân.

Lục Hạo Thiên lập tức đẩy vợ ra sau lưng, rút s.ú.n.g từ hông – ánh mắt lạnh đến đáng sợ.

“Ở yên. Đừng rời mắt khỏi anh.”

Ba kẻ lạ mặt mặc đồ đen, bịt mặt, từ rừng lao ra – s.ú.n.g cầm tay, rõ ràng muốn diệt khẩu.

Không chần chừ, Lục Hạo Thiên b.ắ.n hạ một tên chỉ trong 1.5 giây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Hai tên còn lại bị đội an ninh đi cùng xử lý gọn.

Máu vương lên áo anh, nhưng ánh mắt vẫn không chớp – cho đến khi chắc chắn… vợ mình vẫn nguyên vẹn.

Anh quay lại, ôm siết Lâm Vân vào lòng.

“Có đau ở đâu không? Nói anh nghe… có đau không?!”

“Không… em không sao… anh ơi…”

Cô bật khóc trong n.g.ự.c anh.

Tối hôm đó, họ tạm lánh tại một căn nhà gỗ gần đồn an ninh khu vực.

Bụng cô nhô cao, còn anh thì vẫn không rời khỏi cô nửa bước.

Cô ngồi xuống nệm, kéo tay anh:

“Anh mệt rồi… nghỉ đi một chút.”

“Không. Anh chỉ cần em… còn ở đây.” – Anh nhìn cô, ánh mắt vừa mềm, vừa thiêu đốt.

Anh cúi xuống hôn cô. Một nụ hôn dài, dịu dàng như mưa sau giông bão.

Bàn tay anh nhẹ nhàng lướt xuống bụng cô, rồi trượt dọc theo đùi, ngón tay mơn man từng cm da thịt đang run rẩy vì nhớ.

“Em còn run à?”

“Vì em vẫn còn sống… và còn yêu anh…” – cô thở gấp.

Họ yêu nhau giữa tiếng mưa núi rơi lộp bộp, giữa ánh đèn vàng le lói – không vội vàng, không kịch tính.

Chỉ có nhịp thở thật, tình yêu thật… và cảm giác ‘được sống’ trong vòng tay nhau – như là phép màu.