Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 30: “Để tha thứ, em cần sự dũng cảm… nhưng để yêu, em chỉ cần có anh”
Lâm Vân ngồi đối diện bà Diễm Hương trong phòng khách yên tĩnh.
Ánh nắng buổi sáng chiếu nhẹ lên tay bà – bàn tay run run, đã gầy guộc theo năm tháng chờ đợi.
Không có tiếng trách móc.
Cũng không có nước mắt.
Chỉ là một câu hỏi vang lên:
“Vì sao… bà bỏ con lại?”
Giọng bà khàn khàn:
“Vì mẹ bất lực…
Khi cha con bị giết, mẹ bị truy sát. Mẹ chỉ biết một điều: phải để con sống.
Mẹ để con lại cửa trại mồ côi… vì nếu giữ con, chúng sẽ g.i.ế.c cả mẹ lẫn con.”
“Mỗi năm, mẹ quay về đó… nhưng không ai biết con còn sống.
Mẹ đã sống như một bóng ma, chỉ chờ con gọi hai tiếng ‘mẹ’ một lần trong đời…”
Lâm Vân không khóc.
Chỉ là, lòng như bị ai bóp chặt. Cô khẽ gật đầu.
“Vậy thì… hôm nay, con gọi một lần.
Nhưng mẹ có sẵn sàng giúp con, cùng chồng con… lật lại sự thật không?”
Bà nhìn cô, ngỡ ngàng. Rồi bật khóc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Chỉ cần con cần… mẹ có thể làm bất cứ điều gì.”
Tối hôm đó, trong phòng ngủ, Lâm Vân ngồi thu mình bên cửa sổ.
Lục Hạo Thiên từ phía sau bước đến, vòng tay ôm cô thật chặt.
“Em làm tốt lắm.” – Anh nói khẽ, môi kề má cô.
“Em không biết đó là đúng hay sai… em chỉ biết… em không muốn sống trong thù hận.”
“Đó chính là lý do… anh yêu em đến phát điên.”
Anh bế cô đặt xuống giường, đôi môi chạm nhẹ lên trán cô, rồi trượt dần xuống môi, xuống cổ, ngực…
“Để anh giúp em ngủ…
Ngủ trong cảm giác được yêu thương đến tận cùng.”
Và họ yêu nhau.
Không có sợ hãi. Không có nghi ngờ.
Chỉ còn tiếng rên rỉ ngọt mềm, nhịp yêu vừa sâu vừa chậm – như một khúc ru hôn nhau vào yên bình trước bão tố.
Sáng hôm sau, kế hoạch tấn công mạng nội bộ của tổ chức Bóng Đen bắt đầu.
Bà Diễm Hương tiết lộ: “Ngày đó, cha con từng giấu một USB trong túi áo blouse – có thể chứa danh sách thật những nạn nhân.”
Lâm Vân siết tay chồng, ánh mắt cương quyết:
“Vậy thì chúng ta sẽ tìm nó.
Không phải để trả thù – mà để công lý gọi đúng tên tội ác.”