Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 31: “Nếu cả thế giới quay lưng, thì anh vẫn là nơi để em ngã vào”
Địa điểm đầu tiên mà bà Diễm Hương nhắc đến – nơi bác sĩ Lâm Ngạn từng làm việc trước khi mất tích – là một trạm y tế bỏ hoang ở vùng ngoại ô gần biên giới.
Đó là một dãy nhà cũ kỹ, gỗ mục và mái tôn rách nát, nơi từng là nơi sơ cứu cho trẻ mồ côi.
Không ai bén mảng tới đó từ năm 2006 – sau một vụ hỏa hoạn bí ẩn.
Lâm Vân và Lục Hạo Thiên đến nơi vào buổi chiều muộn, mang theo bản đồ cũ và đèn pin quân dụng.
Cô bước chậm rãi, tay khẽ lướt qua bàn khám đã mốc xanh.
“Cha em từng đứng ở đây…
Có khi nào... ông ấy để lại manh mối?” – cô hỏi, ánh mắt rưng rưng.
Hạo Thiên tiến lại gần chiếc tủ thuốc bị khóa.
Một ký hiệu chữ “L” nhỏ bằng d.a.o khắc trên cạnh ngăn kéo làm anh chú ý.
Anh bẻ ổ khóa. Bên trong là… một túi nhựa đựng hồ sơ cũ và một chiếc USB bạc nhỏ.
Họ nhìn nhau – không cần nói gì, nhưng tim đều đập dồn dập.
Bỗng… ầm!
Tiếng mưa bất chợt trút xuống dữ dội.
Cả hai chưa kịp rời đi thì lối ra bị sập do mái gãy.
Họ bị kẹt lại trong gian nhà gỗ – điện thoại không có sóng.
Cô ngồi co gối trong góc, run lên vì lạnh.
Hạo Thiên cởi áo khoác, trùm lên người cô, rồi ngồi sát bên, siết lấy cô vào lòng.
“Em lạnh… nhưng lại thấy ấm.” – cô khẽ thì thầm.
“Vì anh ở đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Anh nghiêng đầu hôn lên trán cô.
Tay anh lần xuống thắt lưng, siết nhẹ lấy thân hình nhỏ bé đang dần ấm lên từng chút một.
“Muốn quên đi cảm giác bị đe dọa không?” – Anh hỏi.
“Muốn…”
“Vậy để anh... khiến em chỉ còn nhớ đến mỗi hơi thở này thôi.”
Trong căn nhà hoang giữa tiếng mưa gào rít và sấm chớp dữ dội, họ quấn lấy nhau.
Không phải vì dục vọng – mà vì cần nhau như sự sống.
Anh đặt cô xuống nền gỗ, dùng cơ thể ấm nóng che chắn mọi giá lạnh.
Từng nụ hôn rải xuống như lửa nhỏ trên da thịt – chậm rãi, có chủ đích, đầy mê hoặc.
Cô thở gấp, tay bấu chặt lấy vai anh, đôi chân run run quấn quanh hông anh như đòi hỏi nhiều hơn.
Anh rên khẽ bên tai cô:
“Chỉ cần còn sống… thì anh sẽ làm em thấy hạnh phúc. Dù ở bất cứ đâu…”
Sau cơn yêu cuồng dại, cô tựa vào n.g.ự.c anh, thở nhẹ:
“Chúng ta sẽ kết thúc tất cả sớm thôi.
Và rồi… sống một cuộc đời bình yên, đúng không?”
“Ừ. Một cuộc đời mà mỗi ngày anh đều được yêu em như lần đầu.”
Sáng hôm sau, khi trời ngừng mưa và đường được thông lại, họ trở về thành phố cùng chiếc USB – chưa biết rằng…
Thứ trong đó không chỉ là danh sách nạn nhân.
Mà còn là bí mật sẽ làm rung chuyển cả hệ thống chính quyền.