Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 34: “Nếu em phải làm mồi… thì hãy để em làm mồi trong tay anh”

48 giờ đếm ngược.

Bóng Đen gửi tin cuối cùng: “Đưa cô ta đến nhà kho D5 – một mình. Không cảnh sát. Không chồng.”

Lâm Vân nhìn dòng chữ, rồi quay sang Hạo Thiên.

“Chúng muốn em. Vậy thì… hãy cho chúng thấy: em không còn là con cừu bé nhỏ năm xưa.”

Lục Hạo Thiên phản đối.

“Anh sẽ không để em bước ra làm mồi nhử – nhất là khi em đang mang thai!”

“Vậy thì để em làm mồi… nhưng trong tay anh.” – Cô ngước nhìn, ánh mắt sắc lạnh mà kiêu hãnh.

Kế hoạch bắt đầu.

Lâm Vân giả vờ tuân thủ yêu cầu – mặc váy trắng, không vũ khí, đi một mình. Nhưng thật ra, cô được cài tai nghe siêu nhỏ kết nối trực tiếp với đội đặc nhiệm do Hạo Thiên điều phối từ xe chỉ huy.

23:15 – Nhà kho D5

Cô bước vào, ánh đèn yếu ớt hắt lên gương mặt tái nhợt nhưng kiên cường.

Một bóng người xuất hiện từ bóng tối – kẻ đứng sau tất cả, kẻ giật dây cả Trịnh Quốc Minh, và là "tổng trùm" thật sự:

Minh Thái – anh họ của mẹ cô.

“Cháu lớn thật rồi… trông giống cha nó quá.” – Gã cười nhạt, tay vẫn đặt trên khẩu súng.

“Ông không xứng nhắc đến cha tôi.” – Cô đáp, gằn giọng.

Khi hắn bắt đầu bước tới gần – tín hiệu đã rõ, Hạo Thiên lập tức ra lệnh:

“XUẤT KÍCH.”

Cửa nhà kho bật mở – đèn pha sáng rực, đội đặc nhiệm tràn vào. Minh Thái chưa kịp phản ứng đã bị khống chế.

Hắn gào lên: “Tụi bây gài tao!!”

Lâm Vân thở dốc, tay đặt lên bụng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cô run. Không phải vì sợ. Mà vì đã quá lâu rồi… cô mới cảm thấy tự do thật sự.

Tối hôm đó, sau khi trở về biệt thự, cô trốn vào phòng tắm một lúc lâu.

Khi bước ra, đã thấy anh ngồi sẵn trên giường, tay cầm khăn tắm, ánh mắt dịu dàng như mặt hồ sau bão.

“Lại gần anh.” – Anh nói khẽ.

Cô bước tới, ngồi lên đùi anh, vòng tay qua cổ.

Anh ôm cô, môi chạm nhẹ vào bờ vai trần còn ươn ướt.

“Anh từng nói… không muốn em là mồi cho ai.

Nhưng hôm nay em cho anh thấy – em là người chủ động vây bắt số phận.”

Cô bật cười, ngả vào n.g.ự.c anh:

“Thế thì giờ… để em chủ động luôn phần còn lại…”

Cô hôn anh.

Không phải lời cảm ơn. Mà là lời tuyên bố.

Cô muốn anh – như thể chỉ đêm nay là mãi mãi.

Họ yêu nhau.

Trong tiếng gió ngoài khung cửa, trong tiếng tim đập rộn ràng giữa hai lồng ngực.

Mỗi nụ hôn là một lời thề.

Mỗi cú chạm là một dấu ấn khắc lên da thịt, khắc cả vào trái tim.

“Anh muốn được là của em… từng đêm, từng phút…

Kể cả sau khi em sinh con, kể cả khi tóc em bạc trắng…”

“Thì em vẫn là người đàn bà duy nhất của anh.” – Cô thì thầm trả lại.