Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 33: “Anh thà mất tất cả… còn hơn mất em và con”
Sau buổi từ thiện hôm đó, Trịnh Quốc Minh đã bị tạm giam với hàng loạt cáo buộc về tội ác chống lại nhân loại.
Nhưng Lục Hạo Thiên thừa hiểu – với thế lực ngầm còn sót lại của “Bóng Đen”, mọi thứ chưa hề kết thúc.
Đúng như dự đoán…
Sáng hôm sau, một bức ảnh được gửi đến hộp thư bảo mật của anh – là ảnh Lâm Vân đứng trong vườn biệt thự, kèm dòng tin nhắn:
“Thả hắn… hoặc cô ta và đứa bé sẽ chết.
Anh có 48 giờ.”
Hạo Thiên siết c.h.ặ.t t.a.y đến mức rướm máu.
Còn Lâm Vân – khi nhìn thấy ảnh, chỉ thở hắt nhẹ:
“Chúng đang dồn em thành mồi nhử… để kéo anh vào bẫy.”
“Anh sẽ không để em làm mồi cho bất kỳ ai.”
“Nhưng nếu thả hắn… sẽ có hàng ngàn người nữa phải trả giá.”
“Vậy anh chọn…”
Anh đứng dậy, ánh mắt đỏ quạnh.
“Anh chọn giữ em trước – rồi g.i.ế.c hết bọn khốn đó sau.”
Đêm hôm đó, trời lại đổ mưa.
Trong phòng ngủ, không gian im lặng như ngừng thở.
Lâm Vân tựa đầu vào n.g.ự.c chồng, tay mân mê vết sẹo nhỏ trên vai anh.
“Anh nghĩ… chúng sẽ làm gì tiếp theo?”
Anh nhìn cô, tay luồn vào mái tóc ẩm:
“Chúng sẽ không kịp làm gì cả… vì đêm nay, anh chỉ muốn em thở trong vòng tay anh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Và họ bắt đầu cuốn vào nhau.
Không một lời nói – chỉ có hơi thở.
Không ồn ào – chỉ có nhịp tim va vào nhau mãnh liệt.
Anh nhẹ nhàng đặt cô xuống, bàn tay vẽ nên những đường cong đầy yêu thương và khao khát.
Cô khẽ rên lên khi anh hôn dọc sống lưng, từng nụ hôn vừa dịu dàng vừa thống trị.
“Cơ thể này… là của anh.” – Anh thì thầm.
“Và linh hồn này… là của anh mãi mãi.” – Cô đáp, đôi mắt ướt đẫm cảm xúc.
Họ yêu nhau như chưa từng yêu…
Như thể ngày mai là tận thế, và đêm nay là lần cuối họ được có nhau trọn vẹn.
Sau khi tan vào nhau như sóng biển vỗ đá, Lâm Vân khẽ thở dài trong lòng chồng:
“Ngày mai… cho dù có chuyện gì xảy ra, hãy hứa với em, chúng ta sẽ không để thù hận phá hủy tình yêu này.”
“Anh thề.
Vì tình yêu này… anh có thể mất cả đế chế.
Nhưng không thể mất em.”
48 giờ đếm ngược.
Bóng Đen gửi tin cuối cùng: “Đưa cô ta đến nhà kho D5 – một mình. Không cảnh sát. Không chồng.”
Lâm Vân nhìn dòng chữ, rồi quay sang Hạo Thiên.
“Chúng muốn em. Vậy thì… hãy cho chúng thấy: em không còn là con cừu bé nhỏ năm xưa.”
Lục Hạo Thiên phản đối.
“Anh sẽ không để em bước ra làm mồi nhử – nhất là khi em đang mang thai!”