Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
10
Mấy ngày sau, Cố Ngôn đột nhiên trở nên kỳ quặc.
Lúc thì lén gọi điện trong nhà vệ sinh, lúc thì nhắn tin tránh mặt tôi.
Anh ấy như làm chuyện có lỗi, mỗi động tác đều phô trương, lại tưởng mình che giấu rất khéo.
Tôi giả vờ không thấy, cho đến một đêm anh ấy không ngủ, quàng một sợi dây nhỏ vào cổ tôi. Lúc đó tim tôi đập thình thịch, đầu hiện lên bốn chữ "giết vợ lừa bảo hiểm".
Nhưng chẳng mấy chốc, sợi dây đó lại xuất hiện ở cổ tay và ngón tay tôi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, từ từ mở mắt. Cố Ngôn không ngờ tôi tỉnh, hoảng hốt rút tay lại, rồi nhanh chóng tắt đèn, cố trốn tránh vấn đề.
Sáng hôm sau, tôi nghe thấy Cố Ngôn trong phòng khách vừa ăn bánh mì vừa gọi video. Anh ấy không biết tôi đã dậy, giọng đắc ý: "Tối qua vợ anh tỉnh, nhưng chắc không biết anh đang làm gì đâu."
Đầu dây bên kia vang lên giọng nam: "Cố ca, em thấy sao sao ấy."
Rồi một giọng nữ kinh hãi: "Chị dâu sẽ không tưởng anh định ám sát chị ấy chứ?"
Tôi đoán đây là hai quân sư của Cố Ngôn.
"Rầm" một tiếng, bánh mì rơi xuống đất.
Cố Ngôn tròn mắt, biểu cảm biến ảo khôn lường.
Anh ấy chậm hiểu: "Bảo sao tối qua vợ nhìn anh kỳ vậy."
Hai quân sư: "..."
"Cố ca, thú tội được khoan hồng, em khuyên anh đừng làm mấy trò bất ngờ nữa, không hợp anh đâu."
"Buông tha đi Cố ca, ngoài kia toàn Thành Long."
Cố Ngôn không còn tâm trạng ăn sáng, vội vã xỏ giày, buông xuôi: "Đợi anh đến công ty bàn kỹ."
Tôi không biết họ bàn cái gì, chỉ thấy Cố Ngôn xin nghỉ về nhà ngay, rồi mời tôi đi ăn trưa.
Anh ấy ho một tiếng, ngồi xuống cạnh: "Vợ yêu, hình như chúng ta chưa đi ăn ngoài bao giờ."
Tôi không đón nhận: "Ở nhà tốt mà."
Anh ấy cố gắng: "Hôm nay 14/2."
"Ngày này có ý nghĩa gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Lễ tình nhân."
Tôi giả bộ nghiêm túc: "Người Trung Quốc không theo Tây, anh có phải người Trung Quốc không?"
Cố Ngôn sững sờ, ấp úng: "Có, nhưng..."
Anh ấy ngã vật ra sofa, thở dài thất vọng.
Cuối cùng tôi không nhịn được cười, anh ấy lập tức hiểu mình bị trêu, oán giận: "Buông tha đi vợ yêu, ngoài kia toàn Thành Long."
"..." Đùa nhạt quá.
11
Trong nhà hàng yên tĩnh, Cố Ngôn ho một tiếng rồi vội vàng xin phép đi vệ sinh.
Tôi đoán màn bất ngờ sắp diễn ra.
Quả nhiên, đèn vụt tối, bên tai vang lên giai điệu "Hôm nay em sẽ cưới anh" của Đào Trác.
Chẳng mấy chốc, đèn sáng trở lại, tôi chống cằm nhìn người đàn ông đang ngồi trước đàn piano với vẻ mặt nghiêm túc chơi bản nhạc vui tươi.
Kết thúc bản nhạc, có khách yêu cầu anh ấy chơi thêm.
Cố Ngôn đứng dậy: "Xin lỗi, tôi cũng là khách, và tôi đang cầu hôn."
Người kia mặt biến sắc, vội xin lỗi.
Cố Ngôn cầm bó hồng trên đàn, hướng về phía tôi.
Gai xương rồng
Anh ấy đưa hoa cho tôi, quỳ một gối, lấy từ n.g.ự.c ra một hộp nhẫn mở ra, trang trọng nói: "Cô Sở, hãy lấy anh."
Tôi nhận hoa ôm vào lòng, giơ tay trái lắc lắc trước mặt anh ấy, chiếc nhẫn trên ngón áp út lấp lánh.
Dù chỉ làm giấy tờ chứ không tổ chức đám cưới, nhưng Cố Ngôn mua đủ thứ cần thiết.
Tôi định trêu anh ấy, nào ngờ anh ấy nắm tay tôi, đeo nhẫn vào ngón giữa: "Xin lỗi, em đã là vợ anh rồi, vậy hôm nay anh làm bạn trai em vậy."
Tôi: "..."
"Vỗ tay—" Những vị khách xem nhiệt tình dù không hiểu mối quan hệ của chúng tôi vẫn nồng nhiệt cổ vũ.
Trong số khách đó, có hai người ngồi gần đang lấy tay che mặt, vẻ không đành nhìn.