Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

12

Ra khỏi nhà hàng, Cố Ngôn lại giả vờ đi dạo, dẫn tôi đến tiệm váy cưới.

Anh ấy nhìn chiếc váy đuôi cá trong tủ kính, mắt lấp lánh: "Vợ yêu, chúng ta kết hôn đi."

"..." Anh ấy chắc chắn là muốn tự mình mặc váy cưới?

Tôi phối hợp: "Được thôi."

Anh ấy lại do dự: "Vợ yêu, như vậy có nhanh quá không, em không cần xem xét nhân phẩm anh à?"

"Không cần, anh đã gọi vợ yêu rồi."

Anh ấy nhập vai quá sâu.

Với sự giúp đỡ của nhân viên, chúng tôi thử váy đến hơn 10 giờ tối mới về.

Tôi mệt lả ngủ ngay khi chạm giường, Cố Ngôn hăng hái cắm hoa hồng vào lọ, rồi đi lau nhà, cuối cùng lấy hết bát đĩa trong nhà ra rửa.

Khi anh ấy lên giường, tôi đã ngủ một giấc.

Tôi mở điện thoại xem, mới 2 giờ sáng, vừa ngáp vừa hỏi: "Sao anh chưa ngủ?"

Anh ấy ôm góc chăn: "Vợ yêu, anh phấn khích quá không ngủ được."

"Sao thế?"

"Tuần trăng mật chúng ta đi đâu nhỉ? Anh vừa xem mấy chỗ, gửi em rồi, mai em xem thích không."

"Tỉnh dậy đi Cố ca, anh cưới hai năm rồi."

"Anh không tỉnh."

"... Vậy mai em xem."

"Yêu vợ."

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Cố Ngôn đã đi làm.

Trên gối có hai hộp nữ trang, tôi mở ra xem, một dây chuyền và một vòng tay.

Dưới hộp có một mẩu giấy, viết: "Vợ yêu của anh, chúc mừng sinh nhật, những năm sau bên em sẽ luôn có anh, em sẽ không cô đơn nữa."

Cuối cùng, anh ấy vẽ một trái tim bao quanh tên hai chúng tôi.

Ngoài bạn bè, ít ai nhớ sinh nhật tôi. Sau này, khi mọi người xa cách, bạn bè cũng dần quên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi mỉm cười, viết sau tờ giấy: "Bé Cố Ngôn, cảm ơn lời chúc của em, những năm sau bên em cũng sẽ có chị, chúng ta sẽ không cô đơn nữa."

Rồi cho mẩu giấy vào hộp đựng dây chuyền.

Tôi chợt cảm thấy thật kỳ diệu, như thể đã gói ghém những điều ước vào trong đó.

13

Sau bữa sáng, tôi mở file PowerPoint Cố Ngôn gửi. Tưởng anh ấy chỉ đùa, nhưng khi xem kế hoạch du lịch chi tiết cùng những phân tích của anh ấy, tôi mới nhận ra anh ấy rất nghiêm túc.

Từ nhỏ đến lớn, có thể nói tôi là người không có chút ý thức về nghi thức nào.

Thuở nhỏ nhà nghèo, bố mẹ đi làm xa, ông bà trọng nam khinh nữ. Những chiếc bánh Trung thu, bánh chưng ngày Tết Đoan ngọ hay bánh chưng đông chí đều không có phần tôi.

Bát cháo loãng lạnh ngắt với chút dưa muối là thứ xuyên suốt tuổi thơ tôi.

Những thứ không thể có khi nhỏ, lớn lên cũng chẳng cần nữa.

Sau này mẹ mất, bố tái hôn, tôi trở thành người thừa thãi nhất nhà. Mỗi lần bố và mẹ kế cãi nhau đều vì tôi.

Chỉ có ngày sinh lạnh lẽo trên chứng minh thư nhắc tôi đã thêm một tuổi.

Tôi bất giác nghĩ về Cố Ngôn, chỉ biết anh ấy là trẻ mồ côi, vậy anh ấy đã lớn lên như thế nào?

Khi anh ấy đi làm về, tôi tò mò hỏi sao anh ấy biết ngày sinh của tôi.

Xét cho cùng chúng tôi chỉ làm giấy tờ rồi sống riêng.

Anh ấy nói: "Anh có đồng nghiệp cùng quê với em, bảo mọi người đều ăn sinh nhật theo âm lịch, mỗi năm đều khác nhau, nên anh tính lại theo ngày trên CMND của em."

Một lúc sau, khi đang xem TV trên sofa, tôi giả vờ tình cờ hỏi về tuổi thơ anh ấy.

Cố Ngôn vừa gấp quần áo vừa bình thản đáp: "Cũng không có gì đặc biệt, chỉ là hồi nhỏ anh ít nói, mọi người tưởng bị tự kỷ nên bị trả về nhiều lần. Đến khi trưởng thành mới được ra khỏi trại mồ côi."

Chỉ vài lời nói nhẹ tênh, tôi như thấy hình ảnh cậu bé ngồi lẻ loi trên bậc thềm, ánh mắt ngóng theo những đứa trẻ được về nhà mới.

Tôi xót xa nhìn anh ấy: "Bé Cố Ngôn, giờ em đã có nhà rồi."

Anh ấy quay lại, cười rạng rỡ: "Tốt quá, anh không phải ghen tị với chúng nó nữa."

Anh ấy bước tới, đưa tay ra.

Tôi nắm lấy những ngón tay lạnh giá, anh ấy cúi xuống áp bàn tay tôi lên má mình, ngước nhìn: "Giờ thì vợ sẽ dắt tay anh về nhà rồi."

Gai xương rồng

Tôi nói: "Ừ, sẽ dắt tay em cả đời."

Những điều ước gửi vào chiếc hộp dây chuyền đều thành hiện thực, chúng tôi sẽ không còn cô đơn nữa.