Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
15
Chàng trai ngữ khí kiên định, dỗ dành khiến tôi vốn không kiên định lại càng thêm chóng mặt.
Hắn đã dũng cảm như vậy, vậy tôi nhất định cũng phải ở bên hắn.
"Được, nghe lời anh."
"Em ngoan quá, vậy chúng ta hôn một cái nhé."
Quý Xuyên cúi đầu, giọng nói khàn khàn.
Tôi ngoan ngoãn tựa vào lòng hắn, ngẩng đầu hôn hắn.
Đang lúc bị hắn bế lên đặt lên bồn rửa mặt, cửa nhà vệ sinh "rầm" một tiếng.
Tôi ngơ ngác nghiêng đầu, đối mặt với khuôn mặt há hốc mồm của thằng em tôi.
Trước mắt tôi tối sầm.
Xong rồi, cả Tây Bắc Tấn của mẹ nó giờ hoàn toàn loạn thành một nồi cháo rồi.
Thằng em tôi hoàn hồn lại, run rẩy chỉ vào hai chúng tôi.
"Hai người... hai người đang làm gì vậy!? Quý Xuyên, tao xem mày là anh em! Mày vậy mà dám tăm tia chị tao! Tao cứ bảo sao trước mày cứ hay hỏi han chuyện của chị tao, hóa ra thằng nhóc mày có ý đồ bất chính!"
Chỉ thấy Quý Xuyên thong thả lau miệng cho tôi, còn không hài lòng liếc thằng em tôi một cái.
"Sau này nhớ gõ cửa, đừng làm phiền anh và chị mày."
Thằng em tôi tức đến lộn cả tròng trắng mắt.
Tôi đẩy đẩy Quý Xuyên.
"Anh im đi, đừng đổ thêm dầu vào lửa."
"Tôi đâu biết thằng em của chúng mình yếu ớt thế này đâu?"
Thằng em tôi đã bắt đầu nghiến răng chuẩn bị cắn người rồi.
Tôi vội vàng lén lút kéo thằng em tôi về phòng, bắt đầu hai chị em tâm sự.
Tôi từ nhỏ đã có quan hệ tốt với em trai, thậm chí còn chăm sóc nó nhiều hơn cả mẹ.
Giờ đây, yêu đương lại có chút ngượng ngùng khó hiểu.
Quan trọng là bạn trai lại còn là bạn cùng phòng của nó.
"Cái đó..."
"Em không nghe."
Mặt thằng em tôi đen hơn cả đ.í.t nồi, bộ dạng bướng bỉnh từ chối giao tiếp.
"Chia tay."
"Không đúng! Người yêu cũ của chị lại là sao?"
Thằng em tôi phản ứng lại.
Tôi ngại ngùng gãi tay, thẹn thùng cười.
"Cũng là hắn đó, trước đó cãi nhau rồi."
Thằng em tôi đơ người.
"Vậy là hắn vì tình mà đau khổ vì chị, chị thì chuyển nhà thâu đêm vì hắn. Hai người chơi trò 'em chạy anh đuổi, em chắp cánh khó thoát' à? Hóa ra chỉ có em là một mắt xích trong 'play' của hai người."
Bình thường nếu nó nói mấy lời đại nghịch bất đạo này, tôi đã vả cho một phát rồi.
Nhưng hôm nay nó đáng thương hơn, nên tôi đành nhịn.
"Hai đứa chị chỉ là yêu thích nhau, nên ở bên nhau thôi mà."
"Bao lâu rồi?"
"Nửa năm..."
Thằng em tôi cười lạnh, sau đó bắt đầu lục lọi đồ đạc.
Tôi nghi hoặc: "Tìm gì thế?"
"Tìm dao, em c.h.é.m c.h.ế.t hắn."
Tôi: "..."
16
Sau khi tiễn mấy đứa bạn đến dự tiệc về, tôi bảo bố mẹ đi ngủ.
Tự mình dẫn thằng em dọn dẹp bãi chiến trường ở nhà.
Quý Xuyên đương nhiên vui vẻ ở lại giúp đỡ.
Thằng em tôi lập tức "mặt nặng mày nhẹ".
Suốt một đêm không ngừng hừ lạnh.
Còn Quý Xuyên thì thỉnh thoảng lại ác ý trêu chọc nó một chút.
Khiến thằng em tôi liên tục xù lông giậm chân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Đến mức khi tôi chuẩn bị về nhà thuê cùng Quý Xuyên, thằng em tôi cũng đi theo.
Nó căng mặt: "Quý Xuyên, đừng có mà tơ tưởng lợi dụng chị tao. Chị, hôm nay hai anh em ngủ sofa nhà chị."
Quý Xuyên đang định kéo tôi thức khuya: "..."
Trẻ con không nghe lời thì làm sao? Chỉ có thể nuông chiều.
Thế là tôi dẫn hai thằng sinh viên thể dục thể thao, đứa nào đứa nấy khí áp thấp hơn đứa kia, về nhà thuê.
Tôi đi vệ sinh cá nhân trước, để hai người nhìn chằm chằm vào nhau trên sofa.
Khi ngủ tối, thằng em tôi co ro ở một góc sofa, Quý Xuyên ngồi ở một góc khác.
Đúng là hai "Ngọa Long Phượng Sồ" đích thực.
Tôi đau cả đầu, trực tiếp đóng cửa đi ngủ.
Chuyện Quý Xuyên gây ra, hắn tự giải quyết.
Kết quả tối đến, tôi bị tiếng giường sụt lún đánh thức.
Quay đầu nhìn một cái, là Quý Xuyên.
Hắn mặt mũi nhăn nhó nhỏ tiếng làm nũng với tôi.
"Thằng em em phiền phức quá."
"Không được nói nó."
"Được được được, không nói nữa, tranh thủ lúc nó ngủ rồi, hôn vợ một cái."
Hai chúng tôi vừa định hôn nhau, cửa phòng đã bị người ta đẩy mở.
Thằng em tôi u uất xuất hiện ở cửa: "Làm gì đấy?"
Khoảnh khắc đó, tôi thấy trên mặt Quý Xuyên lướt qua vô số câu chửi thề.
Dù tâm lý hắn có tốt đến mấy cũng không thể hôn tôi trước mặt thằng em tôi.
Thế là chỉ đành ủ rũ bỏ đi.
Thằng em tôi kiêu ngạo "hừ" một tiếng.
Tôi dở khóc dở cười.
Ngày hôm sau, tôi kéo lấy bạn trai đang ngáp.
"Ở trường anh đừng trêu nó nữa, nhỡ nó cứng đầu lên rồi tuyệt giao với anh thì làm sao?"
Quý Xuyên nhân cơ hội hôn tôi một cái.
"Yên tâm, sẽ không đâu. Ngày mai tôi sẽ bảo nó ngoan ngoãn gọi tôi là anh rể, từ nay về sau không làm phiền hai chúng ta nữa."
Tôi cứ nghĩ đó là lời nói trong lúc tức giận.
Không ngờ ngày hôm sau, hai đứa nó cùng đến nhà thuê của tôi.
Thằng em tôi ủ rũ đi theo sau bạn trai tôi, hệt như bị người ta rút hết khí phách.
"Có chuyện gì thế này?"
Quý Xuyên khẽ cười.
"Nó không phục, sau đó cùng tôi đánh bóng rổ cả buổi chiều."
"Kết quả thì sao?"
"Nó thảm bại, và đồng ý chuyện của tôi với em rồi."
Thằng em tôi ở bên cạnh cứng miệng.
"Không đồng ý, chỉ là không phản đối thôi. Nếu hai người lại chia tay, em nhất định sẽ phản đối."
Dù sao thì thằng em tôi vẫn có chút ngượng nghịu, nhưng tóm lại cũng không giận Quý Xuyên.
Vẫn như thường ngày cùng nhau lên lớp rồi về ký túc xá.
Tôi do dự rất lâu sau đó, cuối cùng vẫn chủ động nói thật chuyện của mình với bố mẹ.
Bố mẹ tôi nghe xong chỉ ngẩn người một chút.
"Chính là cậu con trai cao ráo đẹp trai lần trước đó hả?"
"Vâng."
Mẹ tôi cười gật đầu: "Tốt lắm, con thấy hợp là được rồi, mẹ dù sao cũng rất thích nó."
Bố tôi cũng xua tay, bảo tôi tự quyết định.
Quý Xuyên vừa nghe lời này, ngay tối đó đã vác một đống đồ ăn đến nhà.
Các kiểu hỏi han ân cần, nói lời ngon ngọt dỗ dành người lớn vui vẻ.
Thằng em tôi tuy không vui, nhưng vẫn bất đắc dĩ giúp hắn nói đỡ để tăng thiện cảm.
Không khí ấm cúng hòa thuận.
Chỉ là không lâu sau, bà Quý lại một lần nữa tìm đến cửa.
Chiếc nhẫn bà ấy đeo lần này, có thể mua đứt cả dãy phố này của chúng tôi.