Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
17
Bề ngoài tôi cố tỏ ra điềm tĩnh, nhưng thật ra hai chân đã run cầm cập như sàng gạo.
Bà Quý đánh giá tôi, ánh mắt hờ hững.
Không thể không nói, cái vẻ mặt "tra nam" của Quý Xuyên thật sự có vài phần thần th. ái của mẹ.
Đương nhiên, tôi không nói bà Quý là tra nữ.
Dù sao bà ấy cũng là một người đáng thương.
"Dư Du, tôi đã đi điều tra về cô. Tốt nghiệp đại học 985, sau khi ra trường vào làm ở các công ty lớn, cuộc sống trong sạch, xinh đẹp dịu dàng."
Tôi nuốt nước bọt.
"Cảm ơn..."
"Con trai tôi, kiêu ngạo, ngang tàng, thậm chí còn có chút ham muốn chiếm hữu bệnh hoạn. Cô nghĩ mình có thể ở bên nó lâu dài được không?"
18
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Không phải trực tiếp bảo tôi cầm chi phiếu cút đi là được rồi.
Tôi cân nhắc hai giây mở lời: "Có thể, tôi rất thích hắn, tôi thấy những tật xấu đó đều rất đáng yêu."
"Thật sao?"
"Vậy sau này hắn thích người khác thì sao? Ý tôi là, ngoại tình sau hôn nhân."
Tôi sững sờ, sau đó kiên định đáp lại.
"Tôi sẽ dứt khoát rời đi."
Lần này đến lượt mẹ Quý hoảng hốt.
Bà ấy khẩy cười mỉa mai: "Tôi cứ nghĩ cô sẽ nói, nó sẽ không ngoại tình."
Tôi cũng cười.
"Lòng người khó dò. Dù kết quả không tốt, nhưng tôi đã được tận hưởng quá trình ở bên hắn. Thế là đủ rồi."
Bà Quý ngồi đó, hồi lâu không lên tiếng.
Tôi cũng không biết mấy câu "mì gói" này của tôi có hữu ích với bà ấy không.
Ngay khi tôi định tiếp tục rót thêm hai bát "súp gà tâm hồn", bà Quý lộ ra một nụ cười vô cùng xinh đẹp.
"Cô nói đúng. Nhưng trước khi con trai tôi tốt nghiệp, tôi vẫn chưa muốn làm bà nội đâu, làm ơn đấy."
Mặt tôi đỏ bừng, lắp bắp cam đoan sẽ không đâu.
Bà Quý giúp tôi đóng lại cái ngăn kéo bị bung ra, sau đó đứng dậy rời đi.
Lưng thẳng tắp, kiêu hãnh quý phái.
Người phụ nữ đến nhân gian một chuyến, trước tiên tạm trú ở nhà cha một thời gian, sau đó đến nhà chồng mượn ở mấy năm.
Cuối cùng đặt chân lên người con trai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cả đời như một vị khách, cuối cùng hóa thành tơ bay trong gió, bèo trôi trên nước.
Đáng buồn lại đáng kính.
Khi đi đón Quý Xuyên tan học, tôi kể cho hắn nghe chuyện mẹ hắn đến tìm tôi.
Hắn nghe xong, lập tức cười đầy thâm ý.
"Bà ấy đã tự mình nghĩ thông suốt rồi. Ngoài cái này ra, bà ấy còn nói gì với em nữa không?"
Tôi cười.
"Còn hỏi nếu anh mà ngoại tình thì sao?"
"Dừng lại, tôi căn bản sẽ không ngoại tình được không?"
"Anh chắc chắn thế sao?"
Tôi không tin, mỉm cười trêu chọc hắn.
"Dù sao thì thằng em tôi bảo hôm nay có cô gái tỏ tình với anh đấy. Quy mô lớn lắm."
Quý Xuyên trước mặt rất nhiều bạn học, trực tiếp nắm tay tôi.
Thong thả bước đi.
"Tôi nói thẳng luôn, tôi có bạn gái rồi. Kết hôn, cô ấy đến mừng 200 tệ là được rồi."
Một câu nói thật "đau lòng".
Nhưng tôi nghe mà trong lòng lại vô cùng thoải mái.
Chủ động dán sát vào hắn mà đi về phía căn nhà thuê.
"À đúng rồi, mẹ tôi hỏi câu này, em trả lời thế nào?"
Tôi thành thật nói:
"Em bảo em vắt chân lên cổ mà chạy."
Mặt Quý Xuyên lập tức trầm xuống.
Hắn nghiến răng nghiến lợi cúi đầu hôn tôi một cái.
"Tôi mới không ngoại tình đâu. Dù sao thì tôi yêu chị nhiều đến vậy."
"Vậy thì khó nói, dù sao anh đối với tôi là nhất kiến chung tình, nói tục là 'thấy sắc nảy lòng tham'."
Chàng trai "hừ" một tiếng.
"Vợ ơi, em nói sai rồi, thật ra tôi quen em lâu lắm rồi. Tôi đối với em nên là 'âm mưu từ lâu'."
Tôi nghe xong, vô cùng ngơ ngác.
Sau đó hỏi hắn quen tôi từ khi nào.
Nhưng Quý Xuyên chỉ nghịch ngợm cười.
"Tối nay thức khuya một chút tôi sẽ nói cho em."
(Hết chính văn)