Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lan Anh quyết định trong vòng một giờ nhất định phải bổ hết đống gốc củi này. Vì thế cho dù đã thở hồng hộc nhưng cô vẫn xem đống gốc củi đó là kẻ địch mà liều mạng vung búa bổ xuống. 

 

Và tự nhiên là lúc này, toàn thân của Lan Anh cũng tỏa ra sát khí tràn đầy làm cho Công Danh bên cạnh vô cùng sợ hãi, muốn mở miệng nói gì nhưng nhìn thấy nhát búa lại tưởng tượng, Lan Anh mà lỡ tay một cái thì mình cũng sẽ thành tám khúc như gốc củi. Cho nên, Công Danh cũng lặng lẽ nhích m.ô.n.g nhẹ nhàng bò đi chỗ khác, tránh xa khung thành mười sáu mét năm mươi. Gốc củi cậu ta đang bổ dang dở cũng kệ mẹ nó luôn. An toàn là trên hết. 

 

Ngay khi Công Danh run rẩy bò vào tới hàng ba thì cả nhà cũng đã ngồi tụm lại ở đó rồi. Họ cũng sợ hãi không kém Công Danh đâu. Bởi vì Lan Anh lúc này trông rất đáng sợ, mặc dù thứ cô đang bổ là củi nhưng họ lại cảm giác giống như là cô đang xem nó là kẻ thù mà c.h.é.m vậy. Một nhát đứt lìa, không có nhát thứ hai. 

 

Cho đến khi Lan Anh bổ hết đóng củi, cô mới ném cái búa sang một bên, đứng đó thở hổn hển, mệt mỏi hoa cả mắt, giống như vừa mới trải qua trận chiến sinh tử vậy. Sau khi Lan Anh đã lấy lại chút sức lực mới quay mặt nhìn vào nhà thì thấy cả nhà đều dùng ánh mắt đầy khiếp sợ nhìn mình, dĩ nhiên ngoại trừ anh hai Thành, tại anh ấy bị mù mà. 

 

Lan Anh: "..."

 

Hình như cô đã làm họ sợ rồi!

 

Lan Anh bèn nặn ra một nụ cười:

 

  - Ha ha…. Con chỉ… rèn luyện… thể lực thôi.

 

Cô cũng còn rất mệt nên lời nói cũng đứt quãng. Nói rồi thì khom người nhặt cái búa lên và đi vào nhà bếp trả lại vị trí cũ, cũng không nói gì thêm nữa. Tiếp theo là tắm rửa rồi vào buồng leo lên giường đánh một giấc thật ngon lành tới sáng, chẳng hay biết trời trăng gì. Có lẽ là do cô đã quá mệt và hơn nữa cũng có cảm giác an toàn tuyệt đối. Chứ là một sát thủ như cô, ngủ say chính là điều tối kỵ.

 

Nhưng mà hôm sau, Lan Anh cũng dậy rất sớm. Cô định ra sau vườn luyện quyền thì chợt thấy mẹ đang bỏ đồ vào giỏ vắt lên xe đạp. Hẳn là bà chuẩn bị ra chợ bán. Thấy bà nâng cái giỏ lên xe mệt nhọc, Lan Anh bèn bước tới, nắm lấy quai giỏ rồi nhẹ nhàng đặt lên xe cho bà. Mẹ Lan Anh ngạc nhiên:

 

  - Ủa. Mày hả? Sao dậy sớm vậy?

 

Lan Anh thuận miệng đáp:

 

Mèo A Mao Huỳnh Mai

  - Tại con quen rồi!

 

Mẹ Lan Anh nghe vậy, lúc này mới hỏi:

 

  - Rốt cuộc mày ở trên thành phố mấy năm nay làm cái gì? Sao lần này trở về như thành người khác vậy?

 

Lan Anh khựng lại, cô biết trả lời sao bây giờ?

 

Thấy cô ngập ngừng, mẹ Lan Anh nghĩ chắc là cô đã trải qua chuyện gì đó rất khổ sở rồi. Chứ nếu không từ một đứa con gái suốt ngày lười biếng, chỉ biết ăn diện, đi chơi bồ bịch này nọ thì sao có thể biết nấu cơm còn bổ củi. Hơn nữa còn bổ giống như là cây củi là kẻ thù vậy. Nhưng nếu Lan Anh không muốn nói thì bà cũng không nên hỏi làm gì. Mặc kệ là chuyện gì nhưng sự thay đổi này của Lan Anh cũng là điều rất tốt. Ai lại không có lúc phạm sai lầm, biết sai mà sửa mới là hay. 

 

Lan Anh chợt nói sang chuyện khác:

 

  - Hay để con đi chợ bán phụ với mẹ…

 

  - Thôi khỏi! Tao đi một mình quen rồi. Chợ gần đây chứ đâu có xa.

 

Nói rồi, bà dắt xe ra cổng và leo lên đạp đi. 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tuy bà cũng hơn 50 tuổi rồi nhưng trông cũng vẫn còn mạnh lắm. Nhưng mà, trong lòng Lan Anh lại thấy xót xa. Cô cũng không biết vì sao tính tình nguyên chủ lại khác hẳn với mấy anh chị em như vậy. Nếu không phải khuôn mặt có chút giống thì cô còn tưởng nguyên chủ là con nuôi nữa đấy. 

 

Lan Anh đi trở vào ra phía sau thì thấy Lan Huệ đã dậy từ lúc nào và đang ngồi ở sàn nước bên bờ ao giặt quần áo. Thấy vậy, Lan Anh liền bước tới và phụ Lan Huệ một tay. Lan Huệ vội lắc đầu quơ tay, ý nói Lan Anh không cần phụ để chị tự làm được. Nhưng thấy Lan Anh không chịu, Lan Huệ bèn chỉ chỉ cây chổi dựng ở gốc nhà bếp, ý nói Lan Anh hãy quét nhà. 

 

Lan Anh hiểu ý, đứng lên đi lại lấy cây chổi rồi bắt đầu quét từ trên xuống dưới, từ trước ra sau. Lan Anh quét xong thì Lan Huệ cũng giặt xong quần áo. Chị lại vào bắt nồi cơm lên, Lan Anh cũng vào phụ một tay. 

 

Cơm nấu xong thì anh Hai và Công Danh cũng dậy. 

 

Còn cha thì bò hẳn xuống đất, lết ra nhà vệ sinh. 

 

Lan Anh thấy càng xót xa hơn. 

 

Phải chi có một cặp chân giả hay xe lăn cho cha thì hay quá, cha có thể tự chống nạn đi cũng được, mà ngồi xe lăn cũng có thể. Nhưng mà chân giả thì nghe nói rất đắt, hiện tại Lan Anh chưa thể có tiền mua được. Tuy nhiên xe lăn thì có thể nha. Lan Anh vẫn còn một số tiền trong thẻ mà. 

 

Lan Anh cũng không ăn sáng, vội chạy ra ngoài, kêu xe ôm chở đến nơi bán xe lăn. Cũng khá xa đấy, nhưng chịu thôi, dù sao ở đây cũng là nông thôn mà. Với số tiền trong thẻ, cô có thể mua cho cha mình cái xe lăn tiện dụng nhất rồi. Chỉ là lúc rút tiền, cô lại thấy tài khoản lại tăng lên. Lan Anh nghĩ có thể là Hoàng Quân đã chuyển cho cô. Cũng được! Cô sẽ không chối từ, chờ khi nào cô có tiền rồi, cô sẽ trả lại hắn.

 

Lan Anh không ngần ngại rút hết ra, mua xe lăn xong thì trở về. 

 

Tuy nhiên, vừa bước vào cổng đã nghe giọng của cha đang nói chuyện với ai đó.

 

  - Chị Bảy! Chị ráng dùm ít bữa nữa. Tôi có tiền thì tôi sẽ trả chị ngay.

 

Người gọi là chị Bảy ấy lại nói:

 

 - Tôi cũng biết hoàn cảnh của chú nhưng mà nhè tôi cũng kẹt quá. Hay giờ chú có nhiêu thì đưa tôi nhiêu đi, cái này tôi cũng là hỏi dùm cho chú chứ đâu phải tiền của tôi. 

 

Cha Lan Anh đương nhiên cũng biết điều đó, nhưng mà hiện tại ông đào đâu ra tiền đây. Bất chợt, Lan Anh bước vào hô:

 

 - Cha thiếu cô Bảy bao nhiêu tiền vậy?

 

Người được gọi là cô Bảy thấy Lan Anh thì khá ngạc nhiên:

 

  - Ủa? Lan Anh đó hả? Bây về hồi nào? Mấy năm nay bây lên thành phố học hành sao rồi mà không thấy về vậy?

 

Lan Anh chỉ đáp qua loa:

 

  - Cũng bình thường hà cô Bảy. Mà cha con thiếu cô Bảy nhiêu tiền vậy? 

 

Cô trực tiếp hỏi thẳng vào vấn đề. Bà Bảy nhìn cô từ trên xuống dưới, chợt thấy trên tay cô còn đang xách chiếc xe lăn vẫn còn gấp gọn. Liền nhanh miệng hỏi:

 

 - Ủa? Này phải xe lăn hôn? Bây mới mua hả? Nhiêu tiền vậy?