Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi lễ cưới đã xong xuôi, cả hai người Lan Anh và Minh Khanh đã đi hưởng tuần trăng mật thật vui vẻ. 

 

Ôm Lan Anh trong vòng tay, mà trái tim Minh Khanh vẫn không thể nào bình tĩnh lại được. 

 

Mùi sữa tắm nhè nhẹ tỏa ra trên người Lan Anh vẫn luôn lượn lờ quanh mũi của Minh Khanh, không ngừng câu dẫn dụ hoặc các giác quan trên thân thể anh, bậc lên ngọn lửa dục vọng vẫn luôn âm ĩ trong cơ thể anh.

 

Minh Khanh xoay người Lan Anh lại đối mặt với mình.

 

Giây tiếp theo liền hôn lên.

 

Bắt đầu từ cái trán, đến lông mày, rồi đến mắt……

 

Một đường xuống phía dưới, thẳng đến đôi nhỏ nhắn hồng nhuận sớm đã bởi vì khẩn trương mà hơi hé mở ra của cô. 

 

Mặc dù hai người cũng không phải lần đầu tiên nhưng chưa có lần nào là Lan Anh tự nguyện cả, chỉ có lần này là lần đầu tiên của cô mà thôi. 

 

Minh Khanh cũng đã cho cô thuốc giải (tất nhiên là Minh Khanh đi tìm Quang Thịnh xin, ngược lại lần này xin cũng không khó khăn gì, bởi vì Minh Khanh nói, anh yêu Lan Anh nên không muốn dùng thứ này khống chế cô nữa), cho nên Lan Anh đã không còn bị mất hết sức lực mỗi khi bị anh hôn, nhưng mà cảm giác hôn vẫn khiến cả người cô mềm nhũn ra. 

 

Lúc đầu thì triền miên, lúc sau thì mãnh liệt, Minh Khanh đã hôn Lan Anh rất là thắm thiết. 

 

Lan Anh yếu ớt bám vào cổ anh, mặc cho anh chiếm lấy môi cô, không ngừng khuấy đảo, mút vào trong miệng. 

 

Đột nhiên, Minh Khanh buông cô ra.

 

Nhìn chằm chằm vào cô ấy một cách ngẩn ngơ.

 

Lan Anh mở mắt ra, nhìn anh khó hiểu.

 

Minh Khanh chợt ghé sát tai cô thì thầm: 

 

- Vợ à, anh muốn em!

 

Lan Anh: "..."

 

Cô ngại ngùng quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa của anh.

 

Đột nhiên, Minh Khanh bế cô lên, không chút do dự đi về phía giường.

 

Minh Khanh nhẹ nhàng đặt Lan Anh lên giường, một giây sau liền hôn xuống.

 

Nụ hôn rất mãnh liệt.

 

Tay anh luồn từ dưới váy áo ngủ mỏng manh của Lan Anh đến tấm lưng mềm mại của cô, rồi chạy dọc theo bụng của Lan Anh, bao phủ lấy bộ n.g.ự.c căng tròn, cảm xúc đầy đặn khiến Minh Khanh yêu thích không rời tay, không ngừng xoa nắn.

 

- Ừm……

 

Cảm giác bàn tay của Minh Khanh giống như có điện, chạm đến đâu của người tê rần đến đó, Lan Anh nằm ở bên dưới cảm thấy hưng phấn vô cùng, không thể không rên rỉ ra tiếng.

 

Mà cũng chính tiếng rên rỉ này đã khiến Minh Khanh gần như sắp mất khống chế, hận không thể ngay lập tức nuốt trọn cô vào bụng, càng trở nên kích động, bàn tay đang xoa nắn trên bộ n.g.ự.c tròn trịa của cô càng thêm mạnh mẽ. 

 

Môi anh rời khỏi khuôn miệng anh đào nhỏ nhắn của Lan Anh, tìm đến chiếc cổ trắng ngần của cô, hơi thở nóng ẩm từ mũi anh phả ra khiến Lan Anh không tự chủ được run lên, đôi tay cô nắm chặt quần áo của Minh Khanh, khẽ run nhè nhẹ dưới bên dưới cơ thể anh. 

 

Nụ hôn của anh từ từ di chuyển dọc theo cổ đến n.g.ự.c của cô, khẽ l.i.ế.m nụ hồng trên đỉnh ngực, từ từ ngậm vào miệng mút nhẹ, dùng đầu lưỡi trêu chọc.

 

Lan Anh chỉ cảm thấy trong cơ thể có một luồng điện xẹt qua, khơi dậy một loại dục vọng không rõ, sinh ra một loại cảm giác trống rỗng, làm cô cảm giác thân thể hình như đang khao khát cái gì.

 

Cô bất giác chủ động áp sát cơ thể mình vào người anh.

 

Không thể phủ nhận hành động này của cô khiến Minh Khanh vô cùng hưng phấn.

 

Minh Khanh nâng cơ thể đã hoàn toàn mềm nhũn của Lan Anh lên, cởi bộ đồ ngủ duy nhất có thể che thân của cô, cùng với tấm vải đen che đi vùng tam giác bí ẩn nhất trên cơ thể của cô.

 

Lập tức, thân thể hoàn mỹ trắng như tuyết phản chiếu trong đôi mắt đã tràn ngập lửa dục vọng của Minh Khanh.

 

Ánh mắt anh sáng như ngọn đuốc, ngắm nhìn khung cảnh xinh đẹp chỉ thuộc về anh của cô trong chốc lát.

 

Lan Anh cảm thấy hơi xấu hổ khi bị ánh mắt rực lửa của anh nhìn chằm chằm như vậy, theo bản năng muốn lấy tay che cơ thể trần trụi của mình, nhưng lại bị Minh Khanh đưa tay ngăn lại.

 

 - Rất đẹp!

 

Minh Khanh khẽ nói.

 

Lan Anh xấu hổ quay đi, hai má ửng hồng.

 

Dưới ánh đèn dịu nhẹ, làn da của Lan Anh trở nên hồng hào, khiến Minh Khanh cảm thấy vô cùng hấp dẫn.

 

Anh không kìm được vùi đầu vào n.g.ự.c cô, dùng nụ hôn vô tư l.i.ế.m láp từng tấc một trên cơ thể cô.

 

Thân thể Lan Anh run lên, không khỏi rên rỉ một tiếng.

 

- A… ưm….

 

Minh Khanh trìu mến hôn lên môi Lan Anh, một tay bóp chặt n.g.ự.c cô, tay kia nhẹ nhàng men theo bụng cô, luồn vào u cốc sâu giữa hai chân cô.

 

Cảm xúc ẩm ướt từ đầu ngón tay truyền tải thông tin cực kỳ hưng phấn đến Minh Khanh.

 

Thân thể của cô đã chuẩn bị tốt để nghênh đón anh.

 

 - Tiểu yêu tinh!

 

Minh Khanh khẽ cười một tiếng, nâng lên bờ m.ô.n.g đẫy đà của Lan Anh, đem cậu em to lớn của mình đẩy vào trong hoa huyệt mềm mại ẩm ướt của cô. 

 

Sự tuyệt vời trong cơ thể cô khiến anh khẽ rên rỉ, hoàn toàn không khống chế được nên cứ để bản thân chìm vào sự điên cuồng mất hồn bên trong.

 

Anh bắt đầu đẩy vào rút ra, động tác bá đạo dũng mãnh, ra vào trong cơ thể cô, mỗi một động tác đều đánh mạnh vào, như tra tấn cô.

 

Trước đó Lan Anh còn hơi khó chịu, nhưng dần dần, cô cảm thấy trong sự thô lỗ chiếm hữu của anh lại có một loại cảm giác thỏa mãn. Sau đó, cô không khỏi khao khát nhiều hơn nữa, khoái cảm do cảm giác được lấp đầy mang lại đang chạy khắp người cô, kích thích sâu vào các giác quan của cô, nuốt chửng lý trí và sự thẹn thùng của cô, tất cả những gì cô muốn là ôm lấy vai anh và để anh từng bước dẫn dắt cô đến đỉnh cao của dục vọng, cùng ngao du trong đó.

 

Cả một đêm, một lần lại một lần, một đợt lại một đợt.

 

Minh Khanh điên cuồng phủ đầy ấn ký của mình lên người Lan Anh, muốn cô hết lần này đến lần khác.

 

Mãi cho đến khi cô thật sự mệt mỏi không còn sức lực, mới chịu b.ắ.n ra trong cơ thể cô, kết thúc trận cuồng hoang không biết bao nhiêu lần này.

 

Chịu thôi, ai bảo cơ thể cô quá hấp dẫn với anh, anh không cách nào khống chế được dục vọng mà muốn cô.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lan Anh đang nằm trên giường, cảm thấy toàn thân rã rời, đau nhức.

 

Đột nhiên, Minh Khanh bế cô lên.

 

Lan Anh tưởng rằng anh lại muốn, vẻ mặt đau khổ cầu xin anh:

 

 - Minh Khanh, em không thể nữa, tha cho em đi, em thật sự không còn sức lực!

 

 - Ha ha ha... Cho dù hiện tại anh còn muốn, nhưng thân thể của em lại ăn không tiêu, yên tâm, đêm nay anh tạm thời tha cho em, em nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai chúng ta lại tiếp tục nhé!

 

Minh Khanh cười vài tiếng, kề vào tai cô, ái muội nói.

 

- Đáng ghét!

 

Lan Anh đỏ mặt, kiều mỵ nói cái gì đó, xấu hổ cúi đầu.

 

Bị dáng vẻ thẹn thùng dễ thương của cô hấp dẫn, Minh Khanh lại bị dục vọng khơi dậy, hôn lên mặt cô nhưng lại cưỡng ép bản thân phải mạnh mẽ kiềm chế lại, rồi bế cô vào phòng tắm.

 

Minh Khanh cho đầy nước nóng vào bồn tắm, ôm Lan Anh ngồi vào trong lòng.

 

Khi ngâm mình trong nước nóng, cơn đau nhức trên người giảm đi rất hiệu quả, Lan Anh tìm một tư thế thoải mái, tựa vào trong n.g.ự.c Minh Khanh, chợp mắt một chút, nghỉ ngơi dưỡng sức.

 

Sau khi tắm xong, Lan Anh rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ say.

 

Đêm nay.

 

Chính là đêm Minh Khanh ngủ ngon nhất từ trước đến nay.

 

Ôm Lan Anh trong vòng tay của mình, Minh Khanh ngay cả trong mơ cũng mỉm cười.

 

Một đêm ngon giấc.

 

Ngày hôm sau.

 

Khi mặt trời vừa ló dạng, Lan Anh đã bị từng luồng hơi thở nóng ẩm đánh thức.

 

Đôi mắt còn chưa kịp mở thì một giây sau, đôi môi đã bị Minh Khanh chiếm lấy, đầu lưỡi của anh dễ dàng xâm nhập vào trong miệng cô, khuấy động bên trong, hút lấy mật dịch ngọt ngào trong miệng cô.

 

 - Ư… Minh Khanh… ưm…

 

Lan Anh tỉnh táo lại, dùng hai tay chống cự, đẩy thân thể đang đè lên người mình ra, quay đầu sang trái phải để tránh nụ hôn của anh, nhưng chỉ là phí công vô ích.

 

Cô còn chưa kịp phản ứng, Minh Khanh đã dùng hai bàn tay to lớn kéo lớp chăn ra, cả người đè lên người cô, nắm lấy cổ tay của hai cánh tay đang cố gắng chống cự của cô, khiến cô lập tức không thể động đậy.

Mèo A Mao Huỳnh Mai

 

Anh hơi ngẩng đầu nhìn chằm chằm Lan Anh, thưởng thức cảnh xuân vô hạn mà cô đã hiển lộ ra.

 

Lúc này Lan Anh mới nhớ tới tối hôm qua sau khi tắm xong thì liền ngủ, thậm chí quên mặc đồ ngủ luôn.

 

Lan Anh nhìn chằm chằm Minh Khanh đang đè lên người cô, khó chịu thốt lên:

 

 - Minh Khanh, buông em ra đi mà!

 

Nhưng Minh Khanh lại thẳng thắng nói:

 

- Cục cưng à, nhưng anh muốn thì làm sao đây?

 

Và dĩ nhiên bên dưới của anh đã cương cứng lên rồi.

 

Lan Anh đỏ mặt:

 

 - Sao anh lại muốn nữa hả? 

 

Minh Khanh vẻ mặt vô tội:

 

 - Anh không biết.

 

Lan Anh: "..." Tin nổi không?

 

Nhưng Lan Anh vẫn cương quyết cự tuyệt.

 

Như nhớ tới điều gì, Minh Khanh cười xấu xa nói:

 

 - Không phải em đã từng hứa với anh, đợi vết thương anh lành hẳn rồi thì muốn làm gì thì làm sao?

 

Lan Anh: "...."

 

Đúng là có chuyện này. 

 

Cô thật sự muốn tát vào mặt mình quá đi. Sao lúc đó cô ngu thế không biết. 

 

Không bao lâu, trong phòng liền vang lên tiếng rên rỉ tràn đầy ái muội của phụ nữ và tiếng thở dốc nặng nề của đàn ông.

 

Một cảnh xuân tuyệt vời, đang trình diễn.

 

……..

 

Vào một ngày nọ.

 

Khi hoàng hôn buông xuống trên bãi biển.

 

Lan Anh đang đứng ngắm nhìn những tia nắng mặt trời cuối cùng của ngày. Chợt một vòng tay mạnh mẽ ôm choàng lấy cô từ phía sau. Lan Anh mỉm cười tựa đầu vào n.g.ự.c Minh Khanh. 

 

Ánh nắng chiếu vào làm cho bóng của hai người kéo dài trên bãi cát. Trước mặt là biển cả mênh m.ô.n.g đang đập từng đợt sóng vào bờ. 

 

Minh Khanh khẽ gọi Lan Anh:

 

- Vợ ơi!

 

- Hửm?

 

Minh Khanh mỉm cười:

 

- Về nhà nhé!

 

Hết.