Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng Quân thấy Lan Anh trèo rào vào nhà người ta cũng lấy làm kinh hãi. Vội chạy tới nhưng cũng đã muộn rồi. Cho nên cứ đi đi lại lại bên ngoài, cuối cùng mới quyết định nhấn chuông. Tuy nhiên, khi nhìn thấy Quang Thịnh biết mình, cũng không tránh khỏi kinh ngạc:

 

  - Anh là…

 

Quang Thịnh biết Hoàng Quân sẽ không nhận ra mình, bởi vì vốn Hoàng Quân cũng đâu biết Quang Thịnh, chỉ nghe qua lời kể của Minh Khanh chứ cũng chưa từng gặp mặt. Mà sẵn có mặt Hoàng Quân ở đây, Quang Thịnh cũng nói luôn:

 

  - Tôi là người từng mượn xác cậu hai năm đấy. Tiện thể cậu cũng chuyển lời của tôi tới anh cậu. Phù Dung là của tôi. Hắn đừng có đánh chủ ý lên nữa. Nếu không… tôi sẽ thẳng tay đấy. 

 

Chưa chờ Hoàng Quân kịp phản ứng thì Quang Thịnh đã đứng sang một bên, tránh đường cho Lan Anh đi ra, sau đó kéo cổng lại. À… cũng không quên nói vọng ra:

 

 - Hết nợ lẫn nhau rồi nhé. Sau này cũng đừng làm phiền tôi đấy!

 

Lan Anh cũng đáp một tiếng:

 

  - Đã biết!

 

Nói rồi, Lan Anh cũng xoay người bước đi, mặc kệ Hoàng Quân vẫn còn đang ngơ ngác tiêu hoá mọi chuyện. Khi hắn thông suốt tất cả thì thấy Lan Anh đã đi rất xa rồi. Lúc này Hoàng Quân mới vội vàng đuổi theo. Thấy cô đi vào nhà nghỉ, Hoàng Quân cũng thở phào nhẹ nhõm. Cũng vào đó thuê một phòng nghỉ qua đêm, đồng thời gọi điện nói mọi chuyện cho Minh Khanh. 

 

Minh Khanh nghe xong cũng hơi khiếp sợ. Bởi vì Quang Thịnh đã trở lại. Nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm vì lần này Quang Thịnh không chiếm lấy cơ thể Hoàng Quân nữa. Chỉ là, Minh Khanh cũng đã điều tra ra được mọi chuyện của Lan Anh, cũng biết Lan Anh là do Quang Thịnh cố ý đưa tới tiếp cận mình. Minh Khanh chợt nở nụ cười giễu cợt. Bởi vì Minh Khanh cho rằng Quang Thịnh đúng là một tên ngu ngốc. Quang Thịnh có tài mà lại chỉ dùng để đi theo đuổi một người con gái. Đàn bà quan trọng thế sao? Thật tiếc cho một nhân tài. 

 

Đối với Minh Khanh mà nói, nếu không phải vì sợ Hoàng Quân sẽ không nhìn mặt mình nữa thì Minh Khanh còn lâu mới trở lại tìm Phù Dung. Thậm chí, sau khi gặp Lan Anh cho dù anh có lên giường với cô ta thì cô ta cũng đừng hòng có cửa làm vợ anh ta. Như anh ta đã nói "Vợ cũng chỉ là người ngoài."

 

Tuy nhiên, khi nghĩ đến khuôn mặt lạnh lùng, cả người tỏa ra sát khí như muốn lấy mạng người khác của Lan Anh thì Minh Khanh đột nhiên cảm thấy hứng thú. Trong lòng đột nhiên muốn thử xem liệu một người con gái như vậy có thể bị anh ta quyến rũ không? Có dâng hiến cả trái tim mình cho anh ta như Phù Dung và con gái kẻ thù anh ta đã từng như vậy không? Bản tính háo thắng muốn chinh phục của đàn ông trong lòng Minh Khanh lại trỗi dậy và anh ta đã nói với Hoàng Quân:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

  - Được rồi. Vậy mai em đưa Lan Anh trở lên là được. Chuyện của Quang Thịnh không cần phải lo.

 

Hoàng Quân đáp một tiếng rồi tắt mấy. Sau đó, đặt báo thức để ngày mai dậy sớm còn đưa Lan Anh trở về nhà. 

 

Chỉ là Hoàng Quân không ngờ rằng, hắn đặt báo thức 6 giờ, mà khi hỏi quản lý nhà nghỉ thì nói Lan Anh đã đi hồi 5 giờ. Mà Lan Anh đi đâu thì đố ai mà biết. Moá! Hoàng Quân muốn khóc rồng. Lần này hắn làm mất chị dâu rồi. Không biết về ăn nói sao với Minh Khanh nữa. Nhưng dù sao cũng phải báo cho Minh Khanh một tiếng, để cho Minh Khanh chuẩn bị tinh thần.

 

Minh Khanh nghe Hoàng Quân báo Lan Anh 5 giờ sáng đã trả phòng đi đâu mất cũng ngỡ ngàng:

 

  - Cô ta có thể đi đâu được? Rõ ràng cô ta cũng không phải người của thế giới này… 

 

Trong lúc nhất thời cả hai anh em nói chuyện qua điện thoại cũng không biết phải làm sao. Thôi thì chờ Hoàng Quân trở lên rồi tính tiếp. 

 

 

Lan Anh vốn cũng chẳng ngủ được, cô cứ trằn trọc suy nghĩ xem sau này mình sẽ phải đi đâu? Làm gì? Bất tri bất giác hình ảnh người thân của nguyên chủ Lan Anh lại hiện lên. Thế là, Lan Anh liền quyết định, cô sẽ thay nguyên chủ trở về quê, thay nguyên chủ xin lỗi người thân. Thế cho nên, mới 5 giờ sáng, cô đã bò dậy và đi ra trả phòng. Sau đó đi ra bến xe, bắt chuyến xe sớm nhất lên thành phố và từ thành phố lại bắt chuyến xe đi về quê của Lan Anh. Bây giờ cô chỉ còn ngồi chờ chạy tới chỗ và theo ký ức trong đầu mà tìm về nhà Lan Anh thôi.

 

Lan Anh năm đó vừa lên thành phố học đại học đã quen bạn trai, mà kỳ thực thì khi cô ta còn học cấp ba đã quen không biết bao nhiêu bạn trai rồi. Nhưng do có gia đình nhìn chầm chầm nên không dám lộ liễu. Còn khi lên thành phố không có ai quản lý nên cứ tha hồ, không lo học hành mà suốt ngày cứ đi chơi, trai gái. Lần đó khi cha cô ta lên đột xuất, phát hiện như vậy nên mắng cô ta một trận, dọa sẽ không cho tiền cô ta học nữa. Cô ta tức giận, cãi lại cha. Không cho thì thôi, cô ta cũng không cần. Cha cô ta tức quá nên mặc xác cô ta. Muốn làm đỉ thì ông cho làm đỉ. Chỉ là sau này đừng vác cái mặt về nữa. Cha mẹ cô ta xem như không có đứa con như cô ta.

 

Chỉ là, sau đó thì Lan Anh bị bạn trai vứt bỏ. Cho nên mới tấp qua Quang Thịnh. Mà do Quang Thịnh khi đó cũng chỉ là một người hiền lành nên mới dễ dàng bị cô ta lừa dối như vậy.

 

Lan Anh xem trong ký ức mà không khỏi thở dài. Nguyên chủ này đúng là có phước mà không biết quý trọng. Có cha có mẹ, tuy nghèo nhưng cũng ráng lo cho cô ta ăn học đến nơi đến chốn, cực nhọc không than, còn được Quang Thịnh yêu thương, vậy mà cô ta không biết quý. Còn được Quang Thịnh yêu thương như vậy cũng còn chưa vừa lòng, chạy theo đam mê xác thịt. Thảo nào Quang Thịnh lại cho cô ta loại thuốc đó. Đó xem như là dạy dỗ cô ta vậy. 

 

Mèo A Mao Huỳnh Mai

Lan Anh cũng không biết khi trở về liệu người nhà có tha thứ hay không? Nhưng mà, nếu cô đã tiếp nhận thân thể này thì những sai lầm của Lan Anh, cô sẽ gánh lấy.