Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi xe tới bến xã A, Lan Anh mới bước xuống xe nhìn dáo dác xung quanh. Hình như so trong ký ức thì nó hơi khác, nhưng cũng phải thôi, Lan Anh đi cũng mấy năm rồi chưa về, thấy khác là điều tất nhiên. Lan Anh bèn đón một chiếc xe ôm, nói địa chỉ cho người ta chở về, chứ cô cũng không biết phải đi như thế nào nữa. Trên đường, cô cũng để ý có những chỗ khá quen thuộc trong đầu hiện lên. Như vậy hẳn là đúng rồi! 

 

Đến đầu hẻm, đường vào nhà Lan Anh thì dừng lại, cô xuống xe trả tiền xe ôm rồi cất bước đi vào. Tuy ngoài đường lớn thay đổi nhưng con đường nhỏ này cũng không thay đổi gì mấy, hai bên cũng vẫn là hàng tre xanh lá, um tùm. Lan Anh rất nhanh đã đến trước hàng rào dâm bụt trước cổng nhà nguyên chủ. Từ ngoài nhìn vào đó là một căn nhà chữ đinh, mái tôn, cũng có xây tường đấy nhưng không có tô, nền vẫn là nền đất. Ngoài sân có phơi một đống củi, có mấy con gà chạy tới chạy lui. So trong ký ức thì cũng không khác gì mấy.

 

Lan Anh đẩy cổng bước vào. Tuy nhiên, cái cổng làm bằng tre chỉ vừa chạm nhẹ đã… sập.

 

Lan Anh: "..."

 

Cô nhớ mình đâu có dùng lực đâu ta?

 

Kèm theo tiếng sập cổng rào chính là tiếng chó sủa inh tai. Con chó được cột ở trong gốc cây v.ú sữa trước sân đang ngủ ngon lành, chợt nghe tiếng động chợt mở mắt, lập tức đứng dậy và hướng cái mõm đen của nó vào thủ phạm đã làm ngã cổng rào mà sủa gâu gâu gâu. 

 

Chợt trong nhà có tiếng la của một người đàn ông vang lên:

 

   - Chó… 

 

Mà sao không thấy ai ra nhỉ? 

 

Lan Anh mạnh dạn bước vào. Theo tiếng la bước vào nhà trên. Nhìn trên bộ ván thì thấy một người đàn ông gầy ốm cụt hết hai chân đang nằm đó. Lan Anh ngẩn người. Tuy khuôn mặt người đàn ông nhìn già hơn trong ký ức rất nhiều nhưng Lan Anh có thể nhận ra, đó chính là người cha đáng thương của nguyên chủ. 

 

Chuyện gì thế này? Sao ông ấy lại mất cả hai chân rồi? Trong ký ức rõ ràng là không có mà. 

 

Thấy người bước vào, cha Lan Anh cũng nhìn ra. Thấy đó chính là Lan Anh thì trong mắt ông lộ ra sự sửng sốt, vui mừng nhưng rồi lại tức giận, ngồi bật dậy quát lên:

Mèo A Mao Huỳnh Mai

 

  - Mày còn về làm cái gì? Mau đi ra khỏi nhà tao…

 

Ông loay hoay xoay người muốn kiếm cái gì đó ném vào mặt Lan Anh. Nhưng trên ván thì có cái gì? Chỉ có mỗi cái gối ông đang kê đầu. Kết quả ông chụp cái gối ném cô. 

 

Lan Anh chỉ cần dơ tay ra một cái là nhẹ nhàng chụp được rồi. Cô lập tức quỳ xuống, dập đầu:

 

  - Cha! Con xin lỗi. Con biết con sai rồi. Cha tha thứ cho con đi cha…

 

Giọng cô cũng nghẹn ngào như thể đang muốn khóc. Nhưng thực ra thì cô không có khóc. Là một sát thủ cô không có thói quen rơi lệ, cho dù có gặp phải chuyện thương tâm đến đâu. 

 

Người cha tức giận thì nói vậy thôi, chứ ông vẫn thương Lan Anh lắm. Thấy Lan Anh quỳ xuống nhận sai, trái tim liền mềm nhũn. Nhưng vẫn cứng miệng nói:

 

   - Tao chưa c.h.ế.t mày quỳ làm cái gì? Trù ẻo tao hả? Nói, mấy năm nay mày đã làm cái gì? 

 

Lan Anh từ từ đứng lên, nhìn vào người cha đáng thương. Không trả lời câu hỏi của ông, mà hỏi:

 

 - Chân của cha sao lại bị vậy?

 

Ông nhìn xuống đôi chân của mình, khổ sở nói:

 

  - Lúc tao lên mày trở về thì gặp tai nạn. Không c.h.ế.t nhưng mà mất hai cái chân. Mấy năm nay tao không mần gì được hết, mọi chuyện đều phụ thuộc vào mẹ mày nhưng mình bả mần đâu có nỗi. Lớp nào tao, anh chị mày, rồi em mày nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lan Anh có một người anh, một người chị và một đứa em trai. Nhưng mà người anh hai thì lại bị mù. Còn người chị bị câm và điếc. Chỉ có mỗi Lan Anh và đứa em trai là bình thường. Xưa nay kinh tế gia đình phụ thuộc vào 2 công vườn sau nhà, cha thì đi đốn củi về bán, mẹ thì buôn gánh bán bưng. Bởi thế mọi hy vọng đều dồn vào hết cho Lan Anh và đứa em trai. Cho dù mắc nợ cũng phải nuôi họ ăn học đến nơi đến chốn để hy vọng đổi đời. Tuy nhiên, không ngờ Lan Anh lại hư hỏng như vậy. 

 

Lan Anh thấy cũng lấy làm tức giận. Cho dù bây giờ cô đã tiếp thu ký ức của Lan Anh nhưng cô cũng không biết tại sao cô ta lại có thể làm ra những chuyện khiến cha mẹ cô ta đau lòng như vậy. Thật muốn bóp c.h.ế.t cô ta quá đi. Nhưng giờ cô ta cũng đã c.h.ế.t thật rồi, hy vọng nếu cô ta có đầu thai kiếp khác thì xin hãy biết quý trọng hạnh phúc đang có.

 

Lan Anh khẳng định nói:

 

 - Cha yên tâm. Con về rồi sẽ không để cha mẹ phải cực khổ nữa. 

 

Người cha thở dài, đau xót nói:

 

  - Chuyện của mày tao cũng nói cho mẹ mày biết rồi. Bả buồn lắm, mấy năm nay mày lại bặt vô âm tín, nhiều lần bả muốn lên trển tìm mày nhưng ngặt nỗi tùm lum công chuyện rồi còn phải kiếm tiền trả nợ nữa nên chỉ hy vọng mày bình an thôi. Nay mày về rồi, lát bả về mày liệu mà xin lỗi bả. 

 

Lan Anh gật đầu:

 

  - Con biết rồi cha. Mà mẹ, anh chị và em đi đâu sao không thấy ở nhà vậy?

 

 - Thằng Út thì đi học còn mẹ với anh chị mày thì đi bán vé số rồi. 

 

Lan Anh ngạc nhiên:

 

 - Bán vé số?

 

Cha Lan Anh gật đầu:

 

 - Buổi sáng bả bán ngoài chợ về rồi thì buổi chiều đi lãnh vé số bán. Phải chi có chiếc xe lăn thì tao cũng muốn đi bán với mẹ mày. Thấy người tàn tật người ta cũng mua nhiều chút.

 

Trong lòng Lan Anh lại dâng lên nỗi niềm xót xa. Cô nói:

 

  - Cha yên tâm đi. Con về rồi sẽ không để cha mẹ cực khổ nữa. 

 

Lan Anh tự nhủ nhất định phải nghĩ cách giúp cả nhà thoát nghèo mới được.

 

Đang lúc Lan Anh đang quan sát đánh giá trong nhà và vừa suy ngẫm xem cách nào có thể giúp đỡ gia đình thì mẹ Lan Anh và anh chị đã về tới.

 

Mẹ Lan Anh thấy cái cổng bị sập thì vọng vào hỏi:

  

  - Ai ghé nhà mà làm cái cửa ngõ sập vậy ông?

 

Cha Lan Anh chưa lên tiếng thì Lan Anh đã bước ra:

 

   - Mẹ…

 

Mẹ Lan Anh ngỡ ngàng nhìn cô, có vui mừng, cũng có tức giận. Một hồi sau, bà mới mở miệng nói lẫy:

 

  - Mày còn về làm gì nữa? Sao không đi luôn đi.