Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
2.
Đang nói chuyện ta bỗng giật mình chạy ngay đi.
Nhân lúc ba tên đồ đệ trời đ/ánh kia không có ở đây, ta lén lút trốn xuống núi.
Vừa chạy được hai dặm, đã nghe thấy tiếng kêu cứu ầm ĩ.
Ta căng mắt nhìn kĩ:
Một con bạch hổ yêu đang há cái mồm như chậu m/áu, đuổi theo một thiếu niên trạc mười sáu, mười bảy tuổi, cả hai gào thét chạy khắp núi.
Chàng thiếu niên khôi ngô kia nhìn thấy ta, cứ như thấy cọng rơm cứu mạng.
Hắn ta như một chú thỏ hoảng hốt, chạy tới ôm chầm lấy eo ta, r/ên r/ỉ đáng thương:
"Tiên tôn tỷ tỷ ơi, ta sợ quá, cứu ta với."
Ta niệm chú, phóng phi kiếm bay vút lên, con hổ yêu thấy mình không địch lại được, co giò chạy biến.
Ta đang định đuổi theo.
Nhưng tên thiếu niên đằng sau bỗng s/iết c/hặt vòng tay ôm ta, không muốn ta đi.
Mắt hắn đỏ hoe, giọng sướt mướt:
"Tỷ tỷ, đừng bỏ rơi ta, ta sợ."
Nhìn thấy con hổ yêu chạy khuất bóng, ta đành thôi.
Ta quay đầu lại, t/iện tay vỗ vỗ lưng thiếu niên, nhẹ nhàng an ủi:
"Đừng sợ, nó không dám quay lại đâu."
Thấy hắn vẫn còn run lẩy bẩy, ta xoa đầu hắn:
"Nhà ngươi ở đâu, ta đưa ngươi về."
Vừa nghe thấy từ "nhà", đôi mắt trong veo của thiếu niên bỗng tuôn ra vài giọt lệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Hắn nghẹn ngào nói rằng mình không có nhà.
Lòng ta bỗng chùng xuống.
Đúng là một gương mặt cực kì "uy quyền".
Bổn tôn cho phép ngươi trút bầu tâm sự về nỗi đau gia đình.
Khiến cái cơn ng/hiện thu đồ đệ ch/ết t/iệt của ta lại tái phát!
Ta làm ra vẻ ho khan hai tiếng, vừa định nói với hắn:
"Này thiếu niên, ta thấy ngươi có nét mặt quen thuộc, có duyên với ta."
"Cốt cách hơn người, đúng là một khối ngọc tốt để tu luyện."
"Ngươi có muốn vào tông môn của ta, bái ta làm sư phụ không?"
Lời đến miệng, nghĩ đến ba tên đồ đệ xúi quẩy ta dạy dỗ hỏng bét kia, ta nuốt n/gược lời vào trong.
Không ngờ, tên thiếu niên lại chủ động nắm ch/ặt t/ay áo ta:
"Ta không có nơi nào để đi, có thể đi theo tiên tôn tỷ tỷ không?"
Hắn ta với hàng mi ngấn nước, giọng nói cẩn thận, đáng yêu vô cùng:
"Ta rất ngoan, sẽ không làm phiền tỷ tỷ."
Cổ họng ta nghẹn lại. editor: bemeobosua. Đứng ngây ra gật đầu.
Thiếu niên như bị hạnh phúc làm choáng váng, ôm chầm lấy ta nũng nịu.
Haiz.
Cũng hết cách, bổn tôn chính là một người phụ nữ mềm lòng như vậy đấy.
Đặc biệt là không thể nhìn thấy nước mắt đàn ông.
Tất nhiên, ngoại trừ những tên xấu xí.
Dám đến khóc lóc à, đ/ánh c/hết ngay.