Chẳng bao lâu, Tần Việt tìm tới.
Thấy tôi đang bám vào bụi cỏ khô bên bờ, anh lập tức cởi áo bông nhảy xuống.
“Tuyết, đừng sợ, anh đến cứu em đây.”
Nhìn thấy anh, nước mắt tôi trào ra.
Cho tới lúc này, tôi mới cảm thấy sợ hãi thật sự.
May mà hôm nay tôi mặc chiếc áo len lông cừu mà nhà gửi từ thành phố xuống, hút nước chậm hơn áo bông rất nhiều.
Nếu không, tôi đã bị sức nặng của áo bông kéo chìm từ lâu.
Lên bờ, Tần Việt vội khoác áo bông của anh cho tôi, bế tôi lên.
Tôi run rẩy nói:
“Uyển… Uyển cũng rơi xuống nước, hình như bị cuốn đi rồi.”
Nghe vậy, Tần Việt lập tức nói:
“Em đừng lo, anh đi gọi người tới giúp ngay.”
“Ừm.” Tôi cụp mắt, khẽ đáp.
Tối hôm đó.
Sau khi cả làng tổ chức tìm kiếm, Trần Uyển được vớt lên ở hạ lưu con sông.
Còn tôi vì ngâm trong nước lạnh quá lâu mà phát sốt, được Tần Việt lập tức đưa tới bệnh viện thị trấn trong đêm.
Khi tôi hạ sốt tỉnh lại, có hai công an bước vào hỏi thăm tình hình lúc xảy ra sự việc.
Tôi lập tức tỏ vẻ hối hận, bật khóc:
“Đều là lỗi của tôi, không kịp kéo Uyển lên!”
“Khi cô ấy rơi xuống nước, thật ra tôi đã nắm được tay cô ấy.”
“Nhưng sức tôi không đủ, lại bị cô ấy kéo xuống sông.”
“Đến khi tôi bám được mấy bụi cỏ khô bên bờ thì cô ấy đã biến mất dưới dòng nước rồi!”
Nghe vậy, một nữ công an vội an ủi:
“Cô Mộc Tịnh Tuyết, đây không phải lỗi của cô.”
“May là cô kịp bám vào mấy bụi cỏ, nếu không thì e là đã bị kéo chết chung rồi.”
Nghe vậy, tôi chỉ càng khóc dữ hơn:
“Bây giờ không thấy Uyển đâu, tôi biết ăn nói sao với bác trai bác gái đây?”
Công an nói:
“Về phía gia đình cô ấy, chúng tôi sẽ thông báo. Cô nghỉ ngơi cho tốt, chúng tôi không làm phiền nữa.”
Tôi vẫn nức nở, không trả lời.
Tần Việt lập tức tiễn hai công an ra cửa, rồi quay lại kéo chăn đắp cho tôi:
“Tuyết, đây không phải lỗi của em, đừng nghĩ nhiều nữa. Ngủ thêm một chút đi.”
Tôi khẽ “ừ”, rồi nằm xuống, nhắm mắt lại.
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện