Hai tháng sau, tôi cùng Tần Việt lên tàu đi Bắc Kinh.
Trước khi tới trường báo danh, tôi dẫn anh về nhà một chuyến.
Em gái thấy tôi về thì vui mừng chạy ào tới:
“Chị! Chị về rồi ạ?!”
Nhìn nụ cười của em, lại thấy ánh mắt vui mừng của bố mẹ, tôi không kìm được mà mỉm cười.
Tôi đưa tay vuốt má em gái, rồi mỉm cười giới thiệu:
“Bố mẹ, đây là Tần Việt…”
Nghe vậy, bố mẹ tôi mới hoàn hồn, vừa lau nước mắt vừa kéo chúng tôi vào nhà.
Về phần nhà họ Trần, vì lời khai của công an đã xác nhận tôi suýt bị Trần Uyển hại chết, nên bọn họ dù thế nào cũng không dám đến gây chuyện.
Lần này, tôi nhất định sẽ bảo vệ gia đình mình thật tốt.
--Hết--
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện