Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
12
Tối hôm đó, Trần Tự chở tôi đi dạo bằng mô tô.
Chúng tôi cứ thế xuyên qua cả thành phố mà không màng đến ai.
Ẩn dưới mũ bảo hiểm, nên không cần lo lắng bất cứ điều gì.
Tôi chưa bao giờ cảm thấy linh hồn mình tự do đến thế.
Khi tôi không màng hình tượng vung tay hét lớn.
Thẩm Từ, người bị bao bọc trong tầng tầng lớp lớp lễ giáo.
Dường như lại thoát ra khỏi một lớp kén đang trói buộc cô ấy.
Mà tôi cũng không biết, khi tôi đang tận hưởng những giây phút tự do cuối cùng.
Vị hôn phu Phó Cảnh Sâm, người đã sớm không còn tình cảm gì với tôi.
Sẽ vì tôi mất liên lạc suốt ngày đêm mà trở nên nóng nảy bồn chồn.
13
Lần cuối cùng gọi đến, khi Thẩm Từ vẫn tắt máy.
Phó Cảnh Sâm trực tiếp đứng dậy rời nhà tân hôn, đêm khuya hẹn bạn bè tụ tập.
Cô gái nhảy ballet hôm đó tên là Chu Nhu.
Vốn dĩ sau khi Phó Cảnh Sâm giữa chừng rời đi vì mất hứng.
Chu Nhu tưởng hắn sẽ không tìm mình nữa.
Nào ngờ đêm khuya Phó Cảnh Sâm lại trực tiếp đến trường đón cô ta.
Lúc rời ký túc xá, trong lòng Chu Nhu nảy sinh một ý nghĩ xấu xa.
Phó Cảnh Sâm ra tay rất rộng rãi, nhưng hắn ta sắp kết hôn rồi.
Chu Nhu cũng có thể cảm nhận được, Phó Cảnh Sâm đối với cô ta chỉ là nhất thời tò mò.
Sẽ có một ngày, hắn sẽ vứt bỏ cô ta như giẻ rách.
Nhưng Chu Nhu càng rõ hơn, bản thân cô ta không thể tìm được người đàn ông nào có điều kiện ưu việt hơn Phó Cảnh Sâm.
Cô ta muốn vớ được một khoản lớn, muốn nửa đời sau được "mẫu bằng tử quý", cơm áo không lo.
Dù không thể sinh ra, cũng có thể nhân cơ hội đòi một khoản tiền lớn.
Tối nay, có lẽ ông trời đang giúp cô ta, cô ta đang trong thời kỳ rụng trứng.
Sau khi ra khỏi ký túc xá, Chu Nhu từ trong túi lấy ra những chiếc bao cao su đã chuẩn bị từ trước.
Từng cái một đều bị đ.â.m thủng.
Và cơ hội lần này, cô ta nhất định phải nắm thật chặt.
Uống được mấy lượt rượu, Phó Cảnh Sâm vẫn không thể lên tinh thần.
"Cảnh Sâm, tối qua về nhà, chị dâu có gây rối với anh không?"
Phó Cảnh Sâm nhìn người đàn ông đang ngồi xiêu vẹo trên sofa: "Cô ấy dám gây rối với tôi à?"
"Vậy thì được rồi, tôi cứ tưởng hôm qua chị dâu thấy anh làm loạn với cô gái kia, tức đến phát khóc, nửa đêm anh về, chị dâu nhất định sẽ cãi nhau với anh chứ."
"Không ngờ chị dâu tính tình tốt thật đấy, cái này cũng nhịn được."
Phó Cảnh Sâm đột nhiên đặt ly rượu xuống: "Tối qua Thẩm Từ có đến sao?"
"Đúng vậy, tôi ra ngoài nghe điện thoại vừa lúc gặp cô ấy, nói mấy câu."
"Cô ấy khóc sao?"
"Hình như là khóc, mắt đỏ lắm."
Phó Cảnh Sâm chỉ cảm thấy bao nhiêu bực bội trong lòng phút chốc tan biến quá nửa.
Hóa ra lần này là thật sự ghen tuông tức giận.
Cho nên mới trốn đi, điện thoại cũng tắt máy.
Phó Cảnh Sâm lúc này tâm trạng tốt hơn, thậm chí nhìn Chu Nhu bên cạnh cũng thấy thuận mắt hơn nhiều.
Cô gái này tối nay không biết dùng nước hoa gì, làm hắn ta mê mẩn đến mức gần như không thể kiềm chế được.
Phó Cảnh Sâm ôm người vào lòng, Chu Nhu vắt vẻo ngồi trên người hắn:
"Phó tiên sinh... Tối nay ngài sẽ không bỏ rơi người ta nữa chứ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Hắn véo má Chu Nhu: "Tối nay là lần cuối cùng, chơi thật vui với em."
"Tại sao lại là lần cuối cùng?"
"Vì ngày mốt tôi sẽ kết hôn."
"Kết hôn thì sao chứ, kết hôn rồi chẳng lẽ ngài không ra ngoài chơi nữa sao?"
Phó Cảnh Sâm cười khẽ, ôm Chu Nhu đứng dậy: "Kết hôn rồi đương nhiên sẽ không chơi nữa."
Nói xong, hắn quay đầu nhìn những người trong phòng: "Các người đều nghe rõ đây."
Hắn cười có chút phóng đãng, nhưng trong ngữ điệu lại mang theo vài phần nghiêm túc đến buồn cười,
"Sau này, tôi chỉ có một người phụ nữ duy nhất là vợ tôi thôi."
14
Khi Phó Cảnh Sâm và Chu Nhu đang làm trò lố lăng.
Trần Tự đưa tôi tham gia một cuộc đua nhỏ.
Những tay đua đó, mỗi người đều chở theo bạn gái của mình.
Trần Tự đương nhiên cũng chở tôi.
"Tự ca, lần này anh làm sao mà phá lệ vậy?"
"Đúng vậy Tự ca, trước đây anh có bao giờ chở phụ nữ đâu..."
Trần Tự xách mũ bảo hiểm làm bộ định đánh.
Người kia kêu lên quái dị trốn ra sau lưng tôi: "Chị dâu cứu mạng!"
Tôi sững sờ một chút, theo bản năng muốn giải thích.
Trần Tự lại liếc nhìn tôi, đưa tay kéo tôi lại: "Mấy người đừng trêu cô ấy nữa, cô ấy ngại."
"Tự ca, hóa ra anh cũng biết thương hoa tiếc ngọc đấy chứ."
"Đó cũng là vì chị dâu quá đẹp thôi."
"Được rồi, cuộc đua sắp bắt đầu."
Trần Tự không để ý đến những người đó nữa, cầm mũ bảo hiểm tự tay đội cho tôi.
"Lát nữa tốc độ xe có thể sẽ hơi nhanh, nếu em sợ thì cứ bảo dừng lại."
"Tôi không sợ."
Trần Tự ngẩng mắt nhìn tôi, cười cợt nhả: "Vậy nếu em sợ thì ôm chặt tôi vào."
"Tôi nào có sợ, nãy giờ trên suốt đoạn đường đó tôi có kêu sợ một tiếng nào đâu."
Trần Tự không nói nhiều, chỉ nhẹ cười.
Sau khi cuộc đua bắt đầu, tôi mới biết trước đây chỉ là chuyện nhỏ.
Tốc độ tăng vọt, khi vào cua gấp rồi drift.
Tôi cuối cùng vẫn sợ hãi hét lên, ôm chặt lấy eo Trần Tự.
"Thẩm Từ, sợ không?"
Giữa gió mạnh, Trần Tự lớn tiếng hỏi tôi.
Tôi rõ ràng sợ c.h.ế.t khiếp, nhưng vẫn nhắm mắt hét lớn: "Tôi không sợ..."
Tiếng cười của Trần Tự phóng khoáng và ngông cuồng, vang dội giữa làn gió mạnh.
"Thẩm Từ, ôm chặt tôi vào, ôm chặt hơn chút nữa!"
Tôi ngoan ngoãn ôm chặt lấy hắn, tốc độ xe lập tức đạt đến giới hạn.
Không chút nghi ngờ, Trần Tự lại giành được vị trí thứ nhất.
Khi chúng tôi dừng lại ở đích.
Anh dừng xe, bế tôi xuống.
Chân tôi mềm nhũn không đứng vững, hắn ôm chặt tôi, tháo mũ bảo hiểm.
Ánh sáng chói chang trong khoảnh khắc này đều vụt tắt.
Chỉ còn lại bầu trời sao trên đầu chúng tôi, xa xăm và mờ nhạt.
Trần Tự cúi đầu, hôn sâu tôi: "Thẩm Từ, chúng ta bỏ trốn đi."
"Em dám không?"