Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
10
Khi tôi tỉnh dậy, đã gần trưa.
Trong nhà rất yên tĩnh, Trần Tự cũng không biết đã đi đâu.
Tôi lại nằm một lúc, rồi mới lười biếng đứng dậy.
Vệ sinh cá nhân xong, tôi ra sân thượng hít thở không khí.
Lại thấy ở vườn dưới lầu, Trần Tự đang cởi trần rửa một chiếc mô tô phân khối lớn.
Nắng rất đẹp, trong những tia nước b.ắ.n ra từ s.ú.n.g phun áp lực cao thậm chí còn ẩn hiện một cầu vồng.
Nhưng thứ thu hút ánh mắt nhất, vẫn là Trần Tự.
Làn da màu mật ong và cơ bắp săn chắc, đường nét uyển chuyển, hình dáng hoàn hảo.
Một chiếc quần jeans đơn giản, cạp quần hơi lỏng lẻo, để lộ toàn bộ đường nét eo bụng săn chắc và mạnh mẽ.
Đó là một vẻ đẹp gợi cảm đầy hoang dã, tràn đầy sức sống mãnh liệt.
Tôi không khỏi lại nhớ đến những chuyện hoang đường đêm qua.
Những biểu hiện của anh trên giường sau đó, quả thực rất phù hợp với vẻ ngoài và hình tượng của này.
Tôi thậm chí không nhớ nổi mình đã 'chết đi sống lại' mấy lần.
Mà Trần Tự còn cứ hỏi tôi mãi: "Thẩm Từ, nó có đáng yêu không? Em có thích không?"
Khi má tôi đang nóng ran, Trần Tự đã tắt vòi nước, tùy ý nhìn lên lầu.
Ánh mắt tôi chạm vào mắt anh, tôi chỉ cảm thấy mặt mình càng đỏ hơn,
Theo bản năng định lùi lại, Trần Tự lại gọi tên tôi một tiếng: "Thẩm Từ."
Anh tựa vào chiếc mô tô, tiện tay vuốt hết mái tóc hơi ẩm ướt ra sau.
Cả khuôn mặt tuấn tú ấy hoàn toàn lộ ra.
Dưới ánh nắng, anh cười sảng khoái nhưng lại có chút đắc ý với tôi.
Cái vẻ tự mãn đó khiến người ta hận đến ngứa răng.
Nhưng từ sâu thẳm lòng tôi lại tràn ra một vị chua ngọt vô tận.
Tôi lườm ang một cái, quay người vào phòng.
11
Khi thay đồ xuống lầu, Trần Tự đã đợi ở nhà ăn.
"Đói rồi phải không, ăn cơm trước đi."
Anh rất tự nhiên đứng dậy kéo tôi ngồi xuống bên cạnh.
Món ăn không ngoại lệ đều rất hợp khẩu vị của tôi.
Điều này khiến tôi có chút bất ngờ.
Chỉ là tôi không có khẩu vị lắm.
Ba ngày nữa, chính là hôn lễ của tôi và Phó Cảnh Sâm.
Thẩm gia đã sớm nhận sính lễ của Phó gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Những năm nay, việc kinh doanh của Thẩm gia cũng phần lớn dựa vào Phó gia.
Nói trắng ra, là Thẩm gia cần cuộc hôn nhân này, chứ không phải Phó gia.
Cũng không phải tôi.
Chỉ là, Thẩm gia không có ai quan tâm đến những điều này.
"Không thích sao?" Trần Tự thấy tôi cả người đều ủ rũ,
Cũng đặt đũa xuống: "Đưa em ra ngoài ăn..."
"Trần Tự."
Tôi chọc chọc bát cháo, lòng nặng trĩu suy tư.
"Ba ngày nữa là hôn lễ của tôi rồi."
"Em vẫn muốn quay về sao?"
Trần Tự không biểu cảm nhìn tôi: "Thẩm Từ, em thích hắn đến vậy sao?"
Tôi không khỏi tự giễu cười: "Thích ư?"
"Có lẽ, là từng thích."
Vào thời điểm ban đầu khi cả hai đều dốc hết chân tình.
Sao lại không từng có rung động thật sự.
Nhưng sau này khi đối phương đã chán ghét, đã ngấy, sao lại không cảm nhận được.
"Trần Tự..."
Tôi ngẩng mắt nhìn anh, mắt hơi đỏ hoe, nhưng lại đang cười:
"Ba ngày này có thể để em vui vẻ mà trải qua không?"
Trần Tự dường như cũng muốn cười, dường như còn muốn hút một điếu thuốc.
Nhưng anh không tìm thấy hộp thuốc.
Anh dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại.
Một lát sau, mới chậm rãi mở lời: "Ba ngày sau thì sao, Thẩm Từ."
"Ba ngày sau, để tôi nhìn em quay về lấy chồng sao?"
"Coi như mình vừa trải qua một giấc mơ?"
"Chẳng lẽ anh không vui sao Trần Tự?"
Tôi hỏi khẽ, nhưng rõ ràng không có tự tin.
Trần Tự lần này cười: "Thẩm Từ."
"Tôi đương nhiên vui."
"Vậy đó chẳng phải là chuyện vẹn cả đôi đường sao?" Tôi cố làm ra vẻ phóng khoáng.
"Vẹn cả đôi đường..."
Trần Tự khẽ lẩm bẩm, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt tôi.
Nụ cười lại biến thành kiểu trước đây.
"Thẩm Từ, tất cả nghe theo em, chỉ cần em vui là được."