Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Tự cười: "Tôi mê tín, xin ở chùa, dùng làm bùa hộ mệnh."
"Em hình như cũng từng có một cái y hệt, sau này không biết đánh rơi ở đâu rồi."
"Thẩm Từ."
Trần Tự cúi đầu, trán khẽ chạm vào trán tôi: "Em có phải sắp quay về không?"
"Ừm."
Tôi không dám ngẩng đầu nhìn anh, chỉ khẽ chạm vào vết sẹo trên quai hàm anh: "Chỗ này bị thương sao?"
"Đua xe bị thương rất bình thường."
"Sau này vẫn nên cẩn thận một chút."
Tôi lại cố làm ra vẻ phóng khoáng cười khẽ: "Dù sao mặt đẹp trai thế này, để lại sẹo thì không tốt."
"Chỉ có mặt đẹp trai thôi sao?"
"Thân hình cũng tốt."
"Trên giường cũng rất lợi hại, nhiều chiêu trò."
"Trước đây nói chuyện nhiều như vậy, vẫn có chút lợi ích..."
"Thẩm Từ."
"Hả?"
"Tôi trước đây chưa từng yêu ai."
Trần Tự dường như không thích giải thích lắm, nhíu mày.
"Nói ra có lẽ em cũng không tin, tôi trước giờ không mấy hứng thú với phụ nữ."
"Tại sao?"
"Phiền phức."
Trần Tự rũ mắt nhìn tôi, vuốt đi giọt lệ còn vương trên khóe mi tôi: "Thẩm Từ."
"Ngày mai tôi sẽ đợi em ngoài lễ đường."
"Yên tâm, tôi sẽ không dây dưa với em."
"Nếu em không đến, sau này tôi tuyệt đối sẽ không xuất hiện trước mặt em nữa."
"Trần Tự..."
Tôi muốn nói, anh đừng như thế.
Vốn dĩ người khác đã nhìn anh bằng ánh mắt định kiến rồi.
Nếu lại làm ra chuyện hoang đường như vậy, danh tiếng của anh sẽ hoàn toàn bị hủy hoại.
Dù sao tôi và Phó Cảnh Sâm có hôn ước.
Tất cả mọi người đều biết, tôi sẽ gả cho hắn.
"Thẩm Từ, chúng ta chỉ sống một kiếp này thôi."
"Tôi mong em sống tự do, phóng khoáng."
17
Sau khi biết tôi về nhà tân hôn.
Phó Cảnh Sâm cũng nhanh chóng quay về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Hắn ta vẫn còn vương mùi rượu, trên mặt lộ vẻ mệt mỏi tiều tụy.
Cởi bỏ áo vest, tiện tay ném ở vửa.
"Tiểu Từ."
Hắn nhìn tôi, ánh mắt lại là sự dịu dàng đã lâu không thấy.
"Vợ ơi..."
Hắn đi đến trước mặt tôi, nửa quỳ xuống, nắm lấy tay tôi.
"Ngày mai là hôn lễ của chúng ta rồi."
"Sau này... chúng ta sống thật tốt, được không em?"
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Không thể phủ nhận, tôi từng thích hắn.
Từng đặt hy vọng vào hắn.
Ở Thẩm gia không được coi trọng, cũng chưa từng nhận được yêu thương.
Rất hy vọng người chồng tương lai của mình có thể một lòng một dạ yêu thương bảo vệ tôi.
Tôi từng ảo tưởng về cuộc sống hôn nhân tương lai của mình.
Ảo tưởng về việc cùng Phó Cảnh Sâm sống bên nhau đến bạc đầu răng long.
Chỉ tiếc rằng, ảo tưởng cuối cùng vẫn chỉ là ảo tưởng.
Tôi nhẹ nhàng rút tay ra: "Anh đi tắm rồi nghỉ ngơi đi."
"Vậy còn em?"
"Tôi cũng muốn nghỉ rồi, mai còn phải dậy sớm."
Nói xong, tôi đứng dậy bước ra ngoài:
"Xe của Thẩm gia sắp đến đón tôi rồi, tối nay theo quy củ, tôi phải ở lại nhà mẹ đẻ."
"Vậy anh đưa em ra ngoài."
Phó Cảnh Sâm giống như người chồng dịu dàng và chu đáo nhất trên đời, đích thân đưa tôi lên xe.
Tôi ngồi trong xe, nhìn hắn đứng trong màn đêm tiễn xe tôi đi xa.
Cũng không biết vẻ thâm tình này, diễn ra thì có ích lợi gì.
Điện thoại đột nhiên đổ chuông vài tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Tôi mở ra, là một thông báo kết bạn WeChat từ người lạ.
Sau khi đồng ý, đối phương nhanh chóng gửi vài bức ảnh và video qua.
"Thẩm tiểu thư, tôi vốn không muốn làm phiền cô."
"Nhưng Phó Cảnh Sâm làm việc quá tàn nhẫn và tuyệt tình."
"Tôi chỉ vì tiền của hắn thôi, nhưng bây giờ, tôi bị đuổi học, danh tiếng tan nát, đã chẳng còn gì cả."
"Thẩm tiểu thư, Phó Cảnh Sâm nói hắn ta sớm đã không yêu cô nữa rồi, cưới cô chỉ vì cô trong sạch, cô là người phụ nữ đầu tiên và cũng là duy nhất của hắn."
"Tin tôi đi, sau khi hai người kết hôn, hắn ta cũng sẽ không thay lòng đổi dạ đâu."
"Vì Thẩm tiểu thư cô, không thể làm được như tôi đâu."
Tôi đọc xong tin nhắn WeChat của cô gái đó, rồi mới nhấp vào xem ảnh.