Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ lướt qua một cái, tôi đã run rẩy tay tắt đi.
Những cảnh tượng đó thực sự dơ bẩn và ghê tởm đến cực điểm.
Trong mắt Phó Cảnh Sâm, hắn đã trả tiền, nên có thể muốn làm gì thì làm với những cô gái đó.
Tôi có phải nên cảm ơn hắn, dù không yêu tôi nữa.
Mà vẫn xem tôi như vợ mà tôn trọng, không làm những chuyện ghê tởm như vậy với tôi sao?
18
Ngày hôn lễ, tôi tỉnh dậy rất sớm.
Cũng triệt để hạ quyết tâm.
Sau khi thu dọn xong xuôi, tôi lấy ra mấy tập tài liệu từ két sắt trong phòng.
Sau đó, gõ cửa phòng cha và mẹ kế.
Mẹ ruột của tôi xuất thân từ gia đình học thức, nhưng sinh tôi không lâu thì uất ức qua đời.
Bà để lại cho tôi một phần nhỏ cổ phần của Thẩm gia.
Và số trang sức, châu báu mà gia đình ông ngoại đã tặng kèm khi bà kết hôn.
Tôi giữ lại đôi vòng ngọc bạch ngọc yêu thích nhất của bà lúc sinh thời, thứ bà chưa từng rời khỏi người.
Phần còn lại, đều cho họ.
"Thẩm gia nuôi dưỡng con hai mươi ba năm, những thứ này, xem như con đền đáp ơn dưỡng dục của Thẩm gia."
Cha và mẹ kế đều rất bất ngờ.
Vì họ đã sớm muốn phần di sản mà mẹ tôi để lại cho tôi rồi.
Nhưng tôi vẫn luôn không chịu nhượng bộ.
Luôn cảm thấy đây là kỷ vật cuối cùng mẹ để lại cho tôi, tôi phải giữ gìn thật tốt.
Nhưng giờ đây tôi đã hiểu ra.
Mẹ khi đó uất ức mà qua đời.
Có thể thấy nơi Thẩm gia này, không phải là một nơi tốt đẹp.
Làm con gái của Thẩm gia, cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì.
Nhưng đúng như họ vẫn thường nói, vì tôi đã hưởng thụ hai mươi mấy năm phú quý và che chở.
Vậy thì tôi đương nhiên nên hy sinh vì Thẩm gia.
Thế nhưng bây giờ, mọi thứ đã cho họ rồi, tôi sẽ không còn nợ Thẩm gia nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Sính lễ Phó gia cho, không nằm trong tay tôi.
Sự giúp đỡ của Phó gia đối với việc kinh doanh của Thẩm gia, người hưởng lợi là cha và mẹ kế.
Và đứa em trai mẹ kế sinh ra.
Cho nên, tôi cũng không nợ Phó gia.
Còn về mớ bòng bong tiếp theo, cứ để Phó gia và Thẩm gia tự tính toán đi.
Cha vẫn chưa biết ý định của tôi, vô cùng hài lòng khen ngợi tôi:
"Sắp lấy chồng rồi, cuối cùng cũng hiểu chuyện, biết đền đáp công ơn cha mẹ, trưởng bối rồi."
Mẹ kế cũng cười tươi rói:
"Sau này con sẽ là thiếu phu nhân của Phó gia, đã khác xưa rồi, mẹ con dưới chín suối nhất định sẽ rất an lòng."
Tôi cười, không nói thêm gì.
"Nhớ kỹ, lấy chồng rồi thì không được giở trò trẻ con nữa."
"Mấy ngày nay con tắt điện thoại bỏ đi biệt tích, thật sự quá tùy hứng."
"May mà Cảnh Sâm không chấp nhặt con, nếu hắn nổi giận, hôn sự mà đổ bể, con khóc cũng không kịp đâu."
"Sau này lấy chồng rồi, hãy giữ chặt trái tim Cảnh Sâm."
"Hãy giúp đỡ Thẩm gia nhiều hơn, nhà mẹ đẻ tốt thì cuộc sống của con cũng sẽ dễ chịu hơn."
Cha nhìn tôi với ánh mắt lần đầu tiên lộ rõ sự hài lòng tuyệt đối.
Có lẽ trong mắt ông, tôi chính là món hàng ông bán đi thành công nhất.
Chứ chưa bao giờ là con gái ruột của ông.
Một người bằng xương bằng thịt, cũng biết đau buồn, tổn thương.
19
Hôn lễ còn ba mươi phút nữa là bắt đầu.
Tôi tháo chiếc khăn choàng trên người ra.
Chiếc váy cưới rất đẹp và cầu kỳ, để lộ bờ vai, cổ và toàn bộ lưng của tôi.
Chuyên viên trang điểm cười nói: "Thẩm tiểu thư, tôi giúp cô che đi vết tích ở đây nhé."
Cô ấy chỉ vào vết hôn trên cổ tôi: "Cô và Phó tiên sinh thật đúng là ân ái."
Tôi lại lắc đầu: "Không cần đâu, cứ để vậy đi."
Chuyên viên trang điểm lại giúp tôi chỉnh lại khăn voan và vạt váy.