Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Hay là tôi về nhà luôn cho rồi.

Dù sao bố mẹ tôi cũng không muốn tôi ở bên ngoài quá lâu.

Nhiều năm như vậy tôi chưa từng về, lần này quay về chắc chắn họ sẽ rất vui.

Tôi lập tức đặt vé máy bay trong đêm.

Dự định cứu bọn họ xong là rời đi.

Hai đội viên kia rất nghe lời, đôi mắt thâm quầng, dẫn theo người nhà đến bờ Hoàng Hà quỳ đủ chín mươi chín cái.

Trán họ đều dập đến bật máu, người nhà muốn ngăn cũng không dám.

Chuyện xảy ra hôm qua đã truyền khắp các thôn làng gần đó.

Người nhà của ông lão chết trước đó cũng không dám trách tôi.

Tôi đứng bên bờ Hoàng Hà, chuẩn bị xong đồ rồi bắt đầu thắp hương.

Những năm qua, tôi đã cho Hoàng Hà không ít lợi lộc.

Chút thể diện này, bọn họ vẫn sẵn lòng cho tôi.

Tôi đốt năm nén hương.

Năm nén ấy lần lượt chỉ về năm hướng.

Đó chính là vị trí của bọn họ, đến lúc xuống tìm sẽ thuận lợi hơn.

Tôi không vội cứu.

Để họ chịu đau khổ thêm một chút mới đáng.

Khi tôi vừa quay người, đã có rất nhiều người quỳ rạp trước mặt, khóc lóc thảm thiết, hối hận tột cùng.

Cả đội vớt xác cùng tiểu sư muội có tám người.

Mất đại sư huynh thì còn bảy người, cộng thêm hai kẻ sống sót kia.

Nói cách khác, tối qua mất năm người.

Cha mẹ của bốn đội viên quỳ lạy như điên, chỉ cầu tôi nghĩ cách cứu con họ.

“Xin cậu, Lê Chiêu, chuyện đó chúng tôi đều nghe rồi, là do con chúng tôi ngu dại, không tin lời cậu.”

“Cũng là do con bé tiểu sư muội đó dụ dỗ, thật sự không liên quan gì đến con chúng tôi.”

“Xin cậu cứu bọn trẻ đi.”

“Đúng đó, chúng nó có bình oxy, cho dù bị dòng ngầm cuốn đi, chỉ cần nhanh chóng vớt thì chắc chắn vẫn còn sống.”

Tôi khuyên: “Tôi sẽ cứu, nhưng các vị phải giúp tôi một tay, nếu không chỉ mình tôi thì không thể kéo bọn họ lên được.”

Nói vậy cũng là để đề phòng họ gây rắc rối, kéo tôi xuống nước.

Nghe tôi nói sẽ cứu con họ, ai nấy đều ngoan ngoãn nghe lời.

Tôi bảo gì, họ làm nấy.

Chẳng bao lâu sau, bố mẹ tiểu sư muội bưng vàng bạc châu báu quỳ trước mặt tôi.

“Xin cậu, cứu con gái chúng tôi với!”

Nhìn đống vàng bạc trước mặt, tôi ngẩng mắt lên.

Gần như không chút do dự, tôi nói: “Số vàng bạc này tôi nhận, nhưng không được đưa cho tôi, mà phải đem đi quyên góp.”

“Coi như tích đức cho con gái các vị. Chiều nay tôi sẽ cứu. Trong thời gian này, tất cả phải đứng bên bờ Hoàng Hà, đốt đồ, thắp hương, thả thịt.”

“Tiếp theo tôi sẽ nói rõ các bước, các vị phải hiểu rõ, nếu phá vỡ quy tắc, xảy ra chuyện thì đừng trách tôi.”

Bọn họ vô cùng nghiêm túc.

Thấy thời gian đã đến, tôi mang theo thiết bị, đồng thời chỉ huy bốn người tạm thời được tìm thêm.

Buộc dây đỏ xong, theo hướng tôi chỉ, lần lượt lặn xuống.

Sau hai tiếng đồng hồ, năm người được cứu lên hết.

Tiểu sư muội vì tức giận mà tiêu hao oxy quá nhiều, nên lúc lên bờ hơi choáng váng.

Sau khi hít oxy nhanh, cô ta tỉnh táo lại, phát hiện cả bốn người kia đều được cứu, đồng loạt nhìn cô với ánh mắt thù hận.

Cô ta lập tức hiểu ra, chỉ tay vào tôi:

“Lê Chiêu! Anh cố ý đúng không?!”

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện