Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Tôi tháo bỏ thiết bị, nhún vai:
“Cố ý gì chứ? Tôi vất vả cứu được tất cả mọi người lên là sai sao?”

Bốn người kia nghe vậy, lập tức lao tới trước mặt tiểu sư muội, đánh cho một trận tơi tả.

Bố mẹ tiểu sư muội tìm đủ cách ngăn cản, nhưng thất bại.

Vì các phụ huynh khác đã biết chuyện — nghe nói tiểu sư muội còn bảo tôi đừng cứu bốn người kia.

Sự phẫn nộ ấy khiến họ quay sang đánh bố mẹ tiểu sư muội bầm dập mặt mũi.

Nếu tôi nhớ không lầm, kiếp trước chuyện tôi bị ném xuống Hoàng Hà cũng là do bố mẹ cô ta đứng sau xúi giục mọi người.

Chính họ còn cười khi ném tôi xuống sông.

Chuyện sau đó, tôi không để tâm nữa.

Tôi gọi xe rời Hoàng Hà.

Vừa tới nơi thì vừa kịp giờ bay, bước lên máy bay tôi mới thực sự thấy nhẹ nhõm.

Những số điện thoại cũ tôi đều bỏ hết.

Tôi chuẩn bị đón một cuộc sống mới.

Khi xuống máy bay trở về nhà, vừa gặp tôi, nước mắt bố mẹ đã tuôn ào ào.

Kiếp trước tôi chết quá đột ngột, thậm chí chưa kịp để lại lời trăn trối cho bố mẹ.

Nếu họ biết tôi đã chết, sẽ cảm thấy bất lực biết bao.

Càng nghĩ, lòng càng đau, nước mắt tôi không kìm được mà rơi xuống.

Bố mẹ vừa khóc vừa cười bất đắc dĩ:

“Con nói xem, đâu phải là không gặp lại được, sao lại khóc như thế?”

“Đúng đó, làm mẹ cũng thấy xót lắm. Thôi, đừng khóc nữa, cuối cùng cũng về rồi. Sau này còn đi nữa không?”

Tôi lắc đầu, giọng khàn khàn: “Không đi nữa, sau này con sẽ ở đây.”

Bố mẹ vui mừng khôn xiết.

Bố vừa kể những chuyện thú vị gần đây, vừa khuyên tôi có nên bỏ nghề này không, nhà lại chẳng ai giục tôi đi xem mắt cả.

Dù sao, từ xưa tới nay, nghề này luôn bị coi là xui xẻo.

Tôi lắc đầu: “Vốn đã chẳng ai muốn làm, nếu con không làm nữa, thật sự sẽ chẳng ai thay người đã khuất gửi lời cho người sống.”

Bố mẹ không khuyên thêm gì.

Mẹ kéo tôi nói chuyện hồi lâu.

Mãi tới khi bố thò đầu ra từ bếp gọi ăn cơm, bà mới lưu luyến lau nước mắt.

“Về là tốt rồi…” Giọng bà run run, “Con trai à, con không biết đâu, mấy hôm trước mẹ hay mơ thấy con gặp chuyện.”

“Mẹ muốn gọi điện cho con, nhưng bố con bảo không được làm phiền, không được khiến con lo lắng.”

“Giờ thấy con về, mẹ thật sự mừng lắm.”

Tim tôi khẽ nhói.

Cúi đầu, lòng đầy hối hận.

Có lẽ mẹ đã mơ thấy kiếp trước của tôi.

Dù sao mẹ con vẫn luôn có linh cảm.

Tôi nhoẻn cười: “Con trai mẹ mạng lớn lắm, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”

“Chắc là mẹ đọc nhiều mấy chuyện linh tinh quá nên nghĩ lung tung thôi.”

Mẹ vừa lau nước mắt vừa bật cười.

Khi tôi và bố mẹ đang vui vẻ ăn cơm, trên TV phát bản tin.

Nói rằng bên bờ Hoàng Hà vừa có một gia đình ba người gặp nạn.

Tôi nhìn theo góc quay, phát hiện đó chính là cả nhà tiểu sư muội.

Không cần nghĩ cũng biết là ai làm.

Nhưng việc đó không liên quan đến tôi.

Sau khi sống lại, tôi chỉ muốn sống tốt cuộc đời của mình.

Tiếp tục ở quê làm nghề vớt xác, kế nghiệp gia đình.

Vì tai nạn xảy ra liên tiếp, nhà nước ngày nào cũng tuyên truyền về sự nguy hiểm của Hoàng Hà.

Tỷ lệ xảy ra sự cố bên bờ sông đã giảm đi nhiều so với trước.

Còn tôi, vẫn tiếp tục ở quê làm công việc vớt xác của mình.

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện