Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
9.
Sau khi bế tôi lên giường, Tần Việt nhẹ nhàng nâng mặt tôi lên nói:
"Tịnh Tuyết, lần này anh nhất định sẽ rất cẩn thận, chúng ta thử lại một lần nữa, được không?"
Nhìn ánh mắt khát khao và nóng bỏng của Tần Việt, tôi không khỏi rụt cổ lại.
Sau đó khẽ gật đầu: "Vâng."
10.
Ngày hôm sau khi tôi tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao.
Nhìn ánh nắng chiếu vào từ cửa sổ, tôi giật mình một cái, vội vàng ngồi dậy khỏi giường.
Lúc này, Tần Việt với tinh thần phơi phới bưng một bát trứng gà đường đỏ đẩy cửa bước vào.
Thấy tôi đã tỉnh, anh vội vàng đặt chiếc bát to lên bàn, sải bước đến bên giường, khoác chiếc áo khoác quân đội lên người tôi.
"Tịnh Tuyết, em tỉnh rồi à? Trên người còn chỗ nào không thoải mái không?"
Nghĩ đến cảnh tượng tối qua, tôi đỏ mặt không dám nhìn anh.
"Không... chỉ là eo hơi mỏi thôi." Tôi ngượng ngùng lí nhí trả lời.
Vốn dĩ tôi đã chuẩn bị tinh thần để chịu cực hình thêm một lần nữa.
Nào ngờ Tần Việt không biết đã học được bao nhiêu chiêu trò từ đâu.
Anh hết lần này đến lần khác hành tôi một trận ra trò.
Đến cuối cùng, đừng nói là cực hình, trong đầu tôi hoàn toàn trống rỗng, bị Tần Việt muốn làm gì thì làm.
Lúc này, Tần Việt đột nhiên cười khẽ một tiếng:
"Vậy lát nữa anh xoa bóp cho em, em ăn trứng trước đi đã."
Nói rồi, anh đặt một chiếc gối sau lưng tôi để tôi dựa vào cho thoải mái, sau đó bưng bát đến trước mặt tôi, định đút cho tôi ăn.
Tôi vội nói: "Để em tự ăn."
Nghe vậy, Tần Việt đột nhiên nhìn tôi trêu chọc:
"Tay em còn nhấc lên nổi không?"
Nghe xong, tôi không khỏi lườm anh một cái.
Anh còn dám nói nữa à!
11.
Vì tôi cứ đóng cửa không ra ngoài để ôn bài.
Trần Uyển trong khoảng thời gian này không đến tìm tôi nữa.
Nhưng các bình luận nói không sai.
Cô ta đúng là không thể thấy tôi sống tốt được.
Hôm nay, Tần Việt có việc ra ngoài.
Lúc tôi đang ở nhà giảng bài toán cho Tần Văn thì Trần Uyển đến.
"Tịnh Tuyết, Lâm Hạo viết thư cho cậu này!"
Nghe vậy, tôi nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - .]
Lâm Hạo?
Tôi với anh ta không thân, anh ta viết thư cho tôi làm gì?
12.
Trần Uyển vừa vào cửa đã đưa lá thư của Lâm Hạo cho tôi, vẻ mặt mờ ám.
"Tịnh Tuyết, cậu mau xem Lâm Hạo nói gì đi! Anh ta trước đây đã thích cậu rồi, bây giờ kỳ thi đại học lại được khôi phục, chắc chắn là đang đợi cậu trở về đấy!"
Nghe lời của Trần Uyển, sắc mặt tôi trầm xuống.
"Trần Uyển, ai nói với cậu là Lâm Hạo thích tôi?"
Nghe tôi hỏi, Trần Uyển cố ý liếc nhìn Tần Văn, rồi nháy mắt với tôi:
"Tịnh Tuyết cậu đừng giả vờ không biết nữa, cả trường đều biết cậu và Lâm Hạo là một đôi, chẳng lẽ chính cậu lại không biết sao?"
Nghe vậy tôi không khỏi cười lạnh một tiếng, trực tiếp xé nát lá thư trong tay.
"Lời này của cậu thú vị thật đấy, cả trường đều biết? Sao tôi là người trong cuộc lại không biết?"
"Nếu anh ta thật sự thích tôi, tại sao lúc biết tôi sắp phải xuống nông thôn lại không đến nhà tôi hỏi cưới?"
"Hơn nữa, cậu rõ ràng biết tôi đã kết hôn, còn giúp anh ta đưa loại thư từ mập mờ này, đây không phải là cố tình muốn Tần Việt hiểu lầm tôi sao?"
"Trần Uyển, tôi đã làm gì có lỗi với cậu, mà cậu lại đối xử với tôi như vậy?"
Nghe tôi chất vấn, Trần Uyển có chút hoảng hốt.
Nhưng rất nhanh đã giả vờ bình tĩnh:
"Hả? Tớ vẫn luôn nghĩ là cậu thích anh ấy, đây không phải là thấy hai người có thể lại có cơ hội ở bên nhau, nên mới giúp cậu chuyển thư tình sao?"
"Tịnh Tuyết cậu đừng giận tớ, tớ biết sai rồi. Tớ chỉ muốn giúp cậu một chút thôi mà."
Chưa đợi tôi trả lời, Tần Văn đã nổi giận.
"Vậy là cô muốn giúp người khác phá hoại hạnh phúc của anh tôi sao? Cô không biết câu 'Thà phá một ngôi chùa, chứ không phá một cuộc hôn nhân' à? Nhà chúng tôi không chào đón cô, mời cô ra ngoài!"
Nói rồi, cô bé cầm lấy cây chổi lớn ở góc nhà đánh về phía Trần Uyển.
Trần Uyển đành phải chật vật chạy khỏi nhà họ Tần.
Thấy cảnh đó, các dòng bình luận đều vỗ tay tán thưởng hành động của Tần Văn.
【Em gái đánh hay lắm!】
【Nữ phụ thật không biết xấu hổ, rõ ràng là chính cô ta thích Lâm Hạo, mà Lâm Hạo lại không để ý đến cô ta, nên cô ta mới cố tình dùng danh nghĩa của nữ chính để âm thầm qua lại thư từ với Lâm Hạo. Sau này để được trở về thành phố, còn lừa Lâm Hạo ra ngoài chuốc say rồi nằm chung một giường, ép người ta phải cưới mình!】
【Tôi đã nói là nữ phụ chắc chắn sẽ còn giở trò mà? Cô ta tưởng làm vậy là có thể khiến nam chính ngăn cản nữ chính tham gia thi đại học sao? Nằm mơ đi!】
【C h í c tiệt, ghét nhất cái loại vong ân bội nghĩa, không muốn thấy người khác sống tốt!】
【Đáng hận nhất là, nữ phụ không chỉ bán đứng nữ chính, còn hại c h í c em gái của cô ấy, sau đó giả nhân giả nghĩa dùng thân phận bạn thân của nữ chính để tiếp cận ba mẹ nữ chính, cuối cùng nhận được tình yêu và tài sản thừa kế của ba mẹ nữ chính.】
Khi nhìn thấy dòng bình luận cuối cùng, tôi đột nhiên siết chặt nắm tay.
Trần Uyển hại tôi thì thôi đi.
Cô ta vậy mà còn độc ác đến mức hại c h í c cả em gái tôi?
Em ấy chỉ là một cô bé chưa đến mười tuổi.
Nhìn bóng lưng chạy trối c.h.ế.t của Trần Uyển, trong lòng tôi bất giác dâng lên một tia sát ý.