Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu em trai trở nên căng thẳng: "Chị gái ơi?"

Tôi vội vàng trấn an: "Giới thiệu một chút, đây là anh trai tôi."

Lưu Triều lập tức nở nụ cười đầy chuẩn mực: "Anh trai, chào anh!"

Kỳ Việt nhìn chằm chằm như muốn xuyên thấu cậu trai trước mặt: "Không phải anh trai ruột."

Tôi trừng mắt nhìn Kỳ Việt, người này có vẻ như cố tình không muốn buổi hẹn hò của tôi thành công.

Tôi vội tiếp lời Kỳ Việt: "Nhưng còn hơn cả anh trai ruột đó nha."

Tôi kéo Lưu Triều định đi trước, sợ Kỳ Việt lại nói thêm điều gì đó nhưng lại bị kéo ngược trở lại.

Bất chấp sự giãy giụa của tôi, Kỳ Việt kéo tôi lên xe của anh ấy.

Lưu Triều cũng đi theo sau, cậu ấy thậm chí còn không nhận ra bầu không khí bất ổn lúc này, còn hào hứng báo tên nhà hàng cho chúng tôi.

Lại còn nhắn tin cho tôi trên WeChat: "Chị gái, em biết anh trai không hài lòng với em, hôm nay em nhất định sẽ khiến anh ấy đồng ý để em làm bạn trai của chị!"

Cậu ấy thực sự là… Làm tôi tức c.h.ế.t mất thôi.

5

Nhưng áp lực từ Kỳ Việt thực sự quá lớn, khiến Lưu Triều không dám nói một lời nào.

Đến nhà hàng, Lưu Triều đã đặt món từ trước.

Không biết Kỳ Việt bị làm sao, anh ấy có vẻ thực sự sợ tôi bị người ta lừa rồi bắt đi mất.

Lưu Triều bóc tôm cho tôi, anh ấy lấy một đĩa tôm đã bóc vỏ, thậm chí còn xếp thành hình bông hoa đẹp mắt, đặt trước mặt tôi.

Lưu Triều gắp thức ăn cho tôi, anh ấy trực tiếp lấy bát đũa của tôi, đút cho tôi từng miếng một.

Đến nỗi khi bước ra khỏi nhà hàng, nhân viên phục vụ ai nấy đều chúc tôi và Kỳ Việt trăm năm hạnh phúc.

Tôi có một linh cảm không lành, Kỳ Việt có khi nào là đang ghen tuông đó chứ?

Không thể, hoàn toàn không thể.

Còn Lưu Triều trông có vẻ hơi buồn, dù sao thì đi hẹn hò, đối tượng hẹn hò còn được chúc trăm năm hạnh phúc với người khác, vì vậy tôi đề nghị đến công viên giải trí chơi.

Thực ra trước khi đến đây, tôi chưa từng đến công viên giải trí lần nào, hồi nhỏ mẹ tôi chê những trò chơi giải trí ở đó quá đắt, không cần thiết phải chơi, lớn lên rồi tôi cũng không còn tha thiết muốn đến đó nữa.

Mỗi lần tôi muốn đến gần Lưu Triều một chút, Kỳ Việt lại chen vào giữa chúng tôi.

Không thể chịu đựng được nữa, vì vậy tôi đề nghị đi chơi trò mật thất.

Tôi là người chơi trò mật thất rất giỏi, không có chút sợ hãi hay lo lắng nào, lúc đó tôi sẽ dẫn Lưu Triều đi, bỏ Kỳ Việt ở lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Hai người họ không phản đối quyết định của tôi, vì vậy tôi đã chọn một trò chơi mật thất có mức độ kinh dị cao nhất.

Chúng tôi bị bịt mắt khi đi vào, bên trong là một không gian kín hoàn toàn tối đen như mực.

Không lâu sau, có tiếng động lớn vang lên, đó là một con quái vật NPC cầm cưa lớn, tôi nắm tay Lưu Triều chạy theo hướng ngược lại với con quái vật.

Chúng tôi chạy vào tủ của một căn phòng và trốn ở đó.

Tủ rất nhỏ, hai chúng tôi gần như phải dựa vào nhau.

Đột nhiên, tủ bị đập một cái, tôi trực tiếp ngã vào lòng một người đàn ông.

Người đàn ông ôm tôi vào lòng bảo vệ, trong đầu tôi bỗng nhiên hiện lên hình ảnh những gì đã diễn ra vào đêm đó.

Có lẽ do tủ quá nhỏ, không khí hơi loãng, cả hai chúng tôi đều có hơi thở dốc.

Đột nhiên có thứ gì đó đập vào tủ, còn tưởng là con quái vật đó đuổi theo, cả người tôi trong nháy mắt trở nên căng thẳng.

Không ngờ lại vang lên một giọng nữ giả tạo: "Bị phát hiện thì phải làm sao?"

Còn có một giọng nam đáp lại cô ta: "Sẽ không sao đâu."

Tôi nhận ra giọng của người phụ nữ này, chính là nữ chính.

Chịu thua rồi đó.

Tôi đột nhiên nhớ đến bộ phim hoạt hình yêu thích hồi nhỏ, một cô bé, một chú hổ biết nhảy và một chú gấu mặc áo len đỏ, còn có lời giới thiệu mở đầu không bao giờ thay đổi của họ: "Bất kể thời gian nào, địa điểm nào..."

Lúc này cũng không tiện ra tay, chúng tôi đành phải giả chết.

Không gian trò chơi mật thất vốn đã rất tối, trong tủ lại càng tối đen như mực.

Mà một khi con người mất đi thị giác, khả năng cảm nhận của các cơ quan khác sẽ được khuếch đại đến vô hạn.

Thực sự rất xấu hổ, tôi ngẩng đầu định nói gì đó để làm dịu bầu không khí nhưng môi lại trực tiếp dán lên môi người đàn ông.

Bầu không khí im lặng ba giây, tôi lặng lẽ lùi đầu ra sau, vừa tách môi ra, đầu đã bị giữ lại, một nụ hôn mang mạnh mẽ rơi trên môi tôi.

Tôi nhắm mắt lại, bắt đầu cảm nhận thật rõ ràng.

Thậm chí những người bên ngoài tủ đã rời đi, chúng tôi cũng không để ý chút nào.

Không biết đã qua bao lâu, chúng tôi vẫn đang say đắm hôn nhau, cánh cửa tủ đột nhiên bị kéo ra, lúc này tôi vẫn còn mềm nhũn trong lòng người đàn ông.

"Chị gái!?"

Giọng nói này...

Tôi vội mở mắt, ngẩng đầu lên, lập tức chạm phải đôi mắt đào hoa nhuốm đầy dục vọng của Kỳ Việt.

Trong phút chốc, đầu óc tôi rối bời, thế nhưng cảm giác vừa nãy rõ ràng là giống hệt đêm đó, vậy nên chẳng lẽ...