Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm qua Kỳ Việt hẳn đã gặp cậu ấy rồi, tôi lại còn dẫn người ta về nhà nữa, nếu nói không phải thì có vẻ mình quá tệ bạc đi, tôi cũng thực sự muốn phát triển mối quan hệ này, vì vậy tôi gật đầu thừa nhận.
4
“Kỳ Kiều Kiều.”
Anh hít vào một hơi thật sâu: “Tối hôm qua, người ở cùng em là người đàn ông nào?”
Kỳ Việt rất ít khi tức giận như vậy, tôi lùi bước một chút: “Là cậu ấy, thưa anh.”
Sau đó tôi lại dừng lại hai giây để giải thích: “Cậu ấy rất tốt.”
Kỳ Việt nhìn tôi chằm chằm, không nói lời nào, chỉ là những gân xanh nổi lên rõ ràng trên cánh tay cho thấy tâm trạng anh ấy lúc này cực kỳ tồi tệ, đôi mắt đen láy của anh ấy nhìn tôi chằm chằm, như thể đang cáo buộc tôi là một đứa con gái tệ bạc.
Tôi còn tưởng anh ấy sẽ không quan tâm đến sự sống c.h.ế.t của mình, không ngờ anh ấy lại quan tâm đến tôi như vậy.
“Cậu ta cao hơn anh? Đẹp trai hơn anh? Thông minh hơn anh? Hay là gì khác nữa? Thích trai trẻ sao?”
Nghe những lời này, tôi thầm cảm thán: “Quả nhiên, những người anh trai luôn thích so sánh bản thân với người đàn ông em gái mình thích mà.”
“Cậu ấy không bằng anh ở điểm nào cả, nhưng em cũng không thể ở bên anh mãi được, đúng không?”
Tôi nhỏ giọng lẩm bẩm.
Kỳ Việt chắc hẳn là không nghe rõ, vì anh ấy đã đóng sầm cửa và trở về phòng rồi.
Tôi cầm điện thoại trả lời Lưu Triều: [Được thôi, hay là hôm nay luôn nhé?]
Bên kia có vẻ rất vui mừng, gửi lại một loạt dấu chấm than: [Vậy thì gặp nhau lúc bốn giờ chiều nhé! Đến lúc đó em sẽ đến đón chị gái!]
Hôm qua náo loạn đến hơi muộn, tôi cần ngủ bù một giấc để lấy lại sức, kết quả là quên đặt báo thức, không ngờ khi tỉnh dậy đã gần bốn giờ rồi.
Mở điện thoại ra, Lưu Triều đã nhắn tin từ nửa tiếng trước: [Chị gái không cần trang điểm cầu kỳ đâu, em sẽ đợi chị gái ở dưới lầu!]
Tôi vội chạy đến cửa sổ nhìn xuống dưới, quả nhiên Lưu Triều đang đứng ở đó.
Rõ ràng là đã chuẩn bị rất nghiêm túc, tai đỏ bừng, trên tay cầm một bó hoa, miệng lẩm bẩm điều gì đó.
Á á á em trai nhỏ dễ thương quá đi!
Mặc dù cách biểu đạt tình cảm có hơi sến súa nhưng đến tận lúc này tôi mới biết được những cặp đôi trẻ khi còn học đại học nghĩ gì trong đầu.
Cộng thêm chuyện xảy ra tối hôm qua nữa, cậu ấy quả thực biết cách nắm bắt đầu óc tôi.
Mẹ ơi, con sắp yêu rồi!
Tôi vội vàng đi dọn dẹp, trang điểm thật nhanh, mặc một chiếc váy trắng bó eo phù hợp với màu quần áo của cậu ấy, còn uốn tóc cho hơi xoăn nhẹ nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Đi đâu vậy?”
Tôi không biết từ lúc nào Kỳ Việt lại đi ra khỏi phòng và đứng sau lưng tôi, anh quan sát tôi từ đầu đến chân, có vẻ như rất không hài lòng.
“Chuyện sáng nay anh còn không thấy sao?”
“Mới quen nhau mấy ngày, hôm nay đã đi chơi riêng rồi sao?”
“Xã hội ngoài kia có rất nhiều kẻ xấu xa.”
Anh ấy lại dừng lại một chút: "Đặc biệt là những kẻ mưu đồ lừa dối những cô gái xinh đẹp như em, em tốt nhất nên..."
Tôi vỗ trán, anh trai băng giá trước đây có thể quay lại được không vậy hả?
Tôi cười xấu xa ngắt lời anh ấy: "Anh trai, nếu anh còn nói nữa, em sẽ không nói chuyện với cậu ấy nữa mà sẽ chuyển sang nói chuyện với anh đấy nhé~"
Kỳ Việt có lẽ sợ tôi thực sự làm vậy nên không nói thêm gì nữa.
Nhưng ánh mắt anh ấy rất lạ, lại không nói rõ được là lạ chỗ nào, như đang cân nhắc về độ đáng tin cậy trong lời nói của tôi.
Tôi đi giày vào: "Anh trai, tạm biệt~"
Khi tôi chạy xuống tầng dưới, tôi đã muộn một phút so với giờ hẹn.
"Xin lỗi, xin lỗi, cậu đợi lâu rồi phải không."
Ánh mắt Lưu Triều nhìn tôi sáng ngời, giống như một chú chó con, lắc đầu: "Không thành vấn đề! Con gái đến muộn chẳng phải là lẽ thường tình sao!"
Tiếp đó, cậu ấy không có động tĩnh gì nữa, vì vậy tôi nhìn ra phía sau cậu ấy: "Hoa này là tặng cho tôi sao?"
"Đúng vậy!"
Nói xong, cậu ấy mới luống cuống đưa hoa cho tôi.
Tôi luôn cảm thấy có gì đó hơi kỳ lạ, luôn cảm thấy cậu ấy không được cao như ngày hôm qua, không có cảm giác mạnh mẽ đến choáng ngợp lúc đó.
Một số hình ảnh thoáng qua, tôi đột nhiên lại đỏ mặt, c.h.ế.t tiệt, tại sao trong đầu tôi lại toàn những thứ vớ vẩn thế này?
Tôi nhận lấy hoa, Lưu Triều đi xe đạp, tôi vừa định ngồi lên ghế sau thì phía sau vang lên một giọng nói:
"Kiều Kiều, anh đưa hai đứa đi."
Anh trai tôi cũng thật kỳ lạ, bình thường ăn mặc giản dị như tiên trên trời, lúc này lại ăn mặc như một công tử hào hoa.
Khuôn mặt cấm dục không vướng bụi trần kết hợp với bộ quần áo này thì có hơi...
Không lạ gì mà nhân vật chính trước đây lại bỏ thuốc anh ấy, nếu tôi ở bên cạnh anh ấy lâu như vậy, e rằng cũng không kìm được mà nhào tới ăn tươi nuốt sống anh ấy mới thôi.
Còn bây giờ, tôi chỉ hy vọng anh ấy đừng làm phiền buổi hẹn hò của tôi.