Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bước vào trong phòng của Mộ Dao, thấy nàng đang cầm trên tay một quyển sách, ngồi đọc chăm chú dưới ánh đèn, trên bàn còn đang viết giở hai chữ binh thư, hoàn toàn không còn dáng vẻ hoảng sợ ngày hôm trước.

Ta cũng không đứng ngoài, tự tìm một cái ghế ngồi xuống, lúc này nàng mới ngước mắt nhìn ta.

Ta đón ánh mắt không d.a.o động của nàng, khẽ cười, nói: “Đợi ta đã lâu chưa?”

Mộ Dao đặt quyển sách trên tay xuống, nhìn ta nói: “Nếu ngươi đến vì Hoa Thâm cầu tình, có phải đang tự hạ thấp tư thái của mình không?”

Ta không thèm để ý đến giọng nói trào phúng của nàng ta, trả lời: “Hoa Thâm không có tội, tại sao ta lại muốn xin tha cho hắn?”

Ánh mắt Mộ Dao hơi lay động, nhìn ta không dứt.

“Mộ Dao, ta vẫn thấy ngươi là nữ… nữ nhân trong lòng Dạ Trọng Lan thì sẽ không bày ra mấy thủ đoạn này, hiện tại ta mới phát hiện mình sai rồi, hóa ra ngươi và nữ nhân bình thường cũng chẳng có gì khác biệt”

Sắc mặt Mộ Dao vẫn không thay đổi, không có nửa điểm chột dạ.

Ta nhìn nàng, cảm giác như mình bỗng nhiên giống một người lữ khách đang bị lạc đường. Hóa ra cái người gọi là nữ chính, cũng sẽ không từ thủ đoạn nào. Không phải nàng yêu Dạ Trọng Lan sao? Vậy cớ sao phải dùng điều này để lợi dụng hắn? “Ta vốn không muốn nhắc tới, thế nhưng là ngươi hao tổn tâm sức tính kế ta như vậy, ta vẫn nên phối hợp với ngươi chút mới hợp tình hợp lý, tránh để cho công sức của ngươi trôi đi như nước đổ đầu vịt” Ta cúi đầu khẽ cười một tiếng, không rõ trong lòng là cảm giác gì: “Ta đã từng nói sẽ không tranh giành Dạ Trọng Lan với ngươi, thế nhưng ngươi từ đầu đến cuối đều không tin ta”

Mộ Dao nghiêng đầu nhìn ta, giống như nhìn một nhành cây khô: “Ngươi cảm thấy ta vì A Lan?”

“Không phải vì hắn thì vì cái gì?” Ta nhìn thẳng vào mắt nàng.

Hồi lâu cũng không thấy Mộ Dao nói gì, ta trở nên mất kiên nhẫn, đứng dậy nói: “Ngươi đã ra tay gài bẫy Hoa Thâm, lần này ta sẽ làm như không thấy. Oan có đầu nợ có chủ, sau này nếu ngươi còn làm liên lụy đến người bên cạnh ta, ta sẽ không nể mặt nữa” Nói xong, ta lập tức cất bước ra ngoài, đột nhiên nghe được tiếng cười của Mộ Dao, tiếng cười rất lớn, ta nhịn không được nhíu mày quay đầu lại.

Chỉ thấy nàng cười đến mức nước mắt chảy ra, hồi lâu mới dừng lại cầm khăn lau đi giọt lệ nơi khoé mắt, mở miệng: “Oan có đầu nợ có chủ? Từ khi nào ngươi lại có ý tốt nói ra những lời này?”

Không đợi ta trả lời, nàng còn nói thêm: “Hoa phủ các người quả nhiên đều vì lợi ích cá nhân của mình mà bất phân phải trái, ngươi nói Hoa Thâm không sai?”

Trong lòng ta có chút bất an nhưng vẫn kiềm chế, nói: “Chuyện xảy ra ở yến tiệc không phải đều do một tay ngươi bày ra sao? Dù Hoa Thâm hoang dâm, nhưng cũng chưa từng có dã tâm bất chính với ngươi”

Cái tên công tử Hoa Thâm này ở trước mặt ta sẽ không nói dối, ta đã cảnh cáo hắn nhiều lần như vậy, hắn tuyệt nhiên sẽ không vi phạm lời ta nói.

Mà Mộ Dao thân làm nữ chính, tính ra cũng không phải kiểu người bị dọa đến mức sợ hãi sẽ khóc lóc nức nở, cho nên chỉ có một khả năng, là nàng ta đang giả bộ, vậy mục đích đã trở nên rõ ràng.

Mộ Dao nghiêng đầu nhìn ta, vẻ châm chọc trong ánh mắt ngày càng rõ: “Không sai, chuyện hôm đó đều là do ta bày ra, Hoa Thâm không động tay động chân với ta”

Nàng ta vui vẻ thừa nhận khiến ta hơi sửng sốt, ta không nói tiếp, chờ câu sau của nàng.

Nàng cũng không quan tâm ta có trả lời hay không, lại nói tiếp: “Nghe nói ở cổng Hoa phủ hai ngày trước có một nha hoàn tự sát, thế nhưng trên hôn yến thấy Hoa công tử vẫn không bị tổn hại dù chỉ một cọng tóc. Hoa phủ quả nhiên quyền thế ngập trời, chỉ là một cái mạng của nha hoàn, căn bản không lọt được vào mắt của các người”

Trong lòng ta khẽ giật mình, nhíu mày mở miệng: “Ngươi muốn nói gì?”

Mộ Dao nhìn ta, nhưng ánh mắt giống như không đặt trên người ta, hồi lâu mới nói, ngữ khí không vui không buồn: “Nha hoàn tự sát trước cổng Hoa phủ kia, là nha hoàn bên cạnh ta, Linh Lung, không cha không mẹ, từ nhỏ đã theo ta lớn lên ở biên thành.

Trái tim ta bỗng nhói một cái, trong nháy mắt cảm giác tay chân lạnh buốt.

Mộ Dao thấy thế vẫn không chịu buông tha ta, nàng đứng dậy từng bước ép sát vào người ta, nói: “Lúc trước ngươi tính kế định tội cả nhà Mộ phủ chúng ta tạo phản, cuối cùng bị lưu đày, mà người hầu hạ trong Mục phủ đều bị bán đi. Vốn là nô lệ, bán đến chỗ nào mà chẳng như nhau, ta tự nói với bản thân mình như vậy, thế nhưng…. vì cớ gì mà Linh Lung lại xui xẻo bị Hoa Thâm mua chứ?”

Trong đầu của ta đột nhiên hồi tưởng lại lời hôm đó Hoa Thâm nói với ta – “nha hoàn kia là tội nhân, là cô nhi, không có người thân”.

Mộ Dao bước tới bên cạnh ta, nhìn ta nói: “Vậy nên Hoa Khiết à, ngươi lấy đâu ra bằng chứng mà đứng trước mặt ta nói Hoa Thâm vô tội? Người c.h.ế.t ngoài cửa phủ các ngươi, trong mắt các ngươi chỉ là một kẻ hầu đê tiện, nhưng đối với ta lại là tỷ muội thân tình”

“Ta…”

Ta mở to miệng, cảm giác có chút không thở nổi. Bởi vì ta vẫn luôn biết chuyện này là Hoa Thâm sai, thế nhưng ta lại không giao hắn cho Hoa Tướng xử lý. Ta biết rõ Hoa Tướng thiên vị hắn, nhưng ta vẫn làm như thế, có phải trong tiềm thức ta cũng từng cảm thấy người kia… chẳng qua cũng chỉ là một nha hoàn mà thôi.

Mà Mộ Dao lại coi việc ta xem nhẹ là sự thật, vẫn luôn vì thân phận của mình thoải mái bao che cho Hoa phủ.

Mộ Dao kéo mạnh vạt áo của ta, để ta đối diện với đôi mắt tràn đầy thù hận của nàng: “Ngươi từng nói với ta sẽ không nhắm vào ta nữa, ta suýt chút nữa đã tin ngươi. Thế nhưng chuyện của Linh Lung đã làm ta ngộ ra rằng, ta không có cách nào tha thứ cho ngươi, bởi vì chuyện mà Hoa phủ các ngươi từng làm, những người chịu khổ chịu nhục trong bóng tối không thể kể siết, ta không thể vì mình không nhìn thấy mà giả vờ như không biết”

“Cho nên… đây là lý do ngươi gài bẫy Hoa Thâm? Để báo thù cho Linh Lung?” Ta cười nhẹ, cảm giác bản thân cố gắng giữ vững nụ cười lúc này còn khó coi hơn là khóc.

“Nếu các ngươi đã không trừng trị hắn, vậy ta sẽ để hắn phải trả cái giá thật xứng đáng. Sinh mạng của một nha hoàn, các ngươi không để vào mắt, vậy thân phận trắc phi này của ta có thể khiến Hoa Thâm mất một lớp da không?” Mộ Dao nói xong liền buông tay đẩy ta ra, ta thảm hại va sầm vào cửa, tay trái vô thức chống lên cửa nhói đau.

“Dù cho phải dùng đến thủ đoạn này sao? Lợi dụng người yêu ngươi?” Ta hơi cong ngón tay.

Mộ Dao quay lưng bước đi, ta không nhìn thấy vẻ mặt của nàng, chỉ nghe thấy nàng nói: “Chỉ cần ta có thể đối phó với Hoa phủ của ngươi, thủ đoạn gì đi nữa cũng đều được coi là sạch sẽ.”

“Được… ta hiểu rồi.” Ta nói, nhưng dường như không nghe thấy giọng của chính mình nữa.

Thân phận trắc phi của Mộ Dao do ta dâng lên, chuyện của Hoa Thâm ta cũng cố gắng cho qua. Ta luôn thấy rằng trên thế giới này chỉ có giai cấp chứ không có công bằng, ta gánh trên mình vai của Hoa Khiết, nên tự nhiên lựa chọn tha thứ cho Hoa Thâm là điều đúng đắn.

Hôm nay Mộ Dao vẫn có thể đứng ra bênh vực cho nha hoàn Linh Lung, nhưng nếu Linh Lung không có mối quan hệ này với Mộ Dao, liệu nàng sẽ chỉ ôm hận mà kết thúc? Người kia là một nha hoàn, một nha hoàn chưa từng được nhắc đến trong tiểu thuyết, cũng chính người ta đã từng nhìn thấy, nhưng lại chọn nhắm mắt làm ngơ một mạng người.

Ta bước ra ngoài, Mộ Dao mặc kệ ta, nàng đã tuyên chiến với ta, dù trả bất cứ giá nào, nàng và Hoa phủ chỉ có một kết cục một mất một còn. Như thể đang đi trên ngọn lửa đỏ rực, từng bước từng bước đều đau đớn. Thiên Chỉ vội vàng đến đỡ ta, lo lắng hỏi ta bị làm sao, nhưng ta không còn sức đáp lại.

“Ngươi ở đây làm gì?”

Đang lúc ngẩn ngơ thì nghe thấy giọng nói của Dạ Trọng Lan, ta ổn định tinh thần bước tới, hắn đứng ở cửa viện cau mày nhìn ta.

“Sau này nếu không có sự cho phép của ta, ngươi không được phép bước vào viện của A Dao.” Hắn chán ghét nói, phủi tay áo định lướt qua ta.

Ta vô thức kéo tay áo hắn, trước khi hắn vung tay, ta nói: “Ngày đó… nếu không có sự ngăn cản của hoàng thượng, kiếm của vương gia có xuyên vào thân thể ta không?”

Dạ Trọng Lan nhìn lại ta, ánh mắt sâu thẳm như màn đêm.

Ta chưa từng nghĩ hắn sẽ trả lời câu hỏi, cười thảm nói: “Đáp án nhất định là có?”

Dạ Trọng Lan nhếch môi, kéo tay áo đi vào trong viện.

“Mặt dây chuyền ngọc bích quan trọng đến vậy sao? Người canh giữ lăng mộ cùng ngươi lúc bé thực sự quan trọng đến vậy sao? Dạ Trọng Lan, ngươi chỉ dựa vào mặt dây chuyền ngọc bích và hồi ức để thích một người sao?” Nhìn bóng lưng hắn, ta rốt cuộc không nhịn được nói.

Trọng Dạ La dừng bước, không rời đi cũng không quay lại.

“Đúng là ta đã lừa ngươi, nhưng chưa từng làm điều gì bất lợi cho ngươi cả. Ta suýt chút nữa đã mất mạng vì ngươi, lẽ nào vẫn khó có thể tha thứ sao? Ngươi không thể nói chuyện với ta đàng hoàng được hay sao?”

Có lẽ là vì cảm thấy oan ức, ta không kiềm được nước mắt.

Phía sau Mộ Dao có Dạ Trọng Lan, Dạ Trọng Hữu và Mạc Song Ngũ, tất cả đều ủng hộ nàng không chút do dự. Còn phía sau ta thì sao, chỉ có một Hoa phủ đang hấp hối.

Dạ Trọng Lan chậm rãi quay lại, nhìn khuôn mặt đẫm lệ mịt mờ của ta, hắn dường như sững người một lúc, lúc lâu sau mới lên tiếng: “Bây giờ ngươi lại định làm gì nữa đây? Có phải đứng trước mặt ta tỏ ra yếu đuối là vì Hoa Thâm không?”

Hoang mạc trong lòng ngày càng lớn, lau nước mắt hít sâu một hơi, sau khi ổn định lại cảm xúc, ta nói: “Vương gia nói phải…thì Chính là như vậy.”

Nói xong ta xoay người rời đi.

Dù là tiểu thuyết hay đời thực đều không thể thay đổi, những chuyện đã xảy ra trong quá khứ giống như hoa bồ công anh bị thổi bay, rơi rụng từng góc nhỏ. Sau đó nó bén rễ, nảy mầm và cuối cùng phát triển thành một đại dương bao la vượt ngoài tầm kiểm soát.

Việc Dạ Trọng Lan không yêu Hoa Khiết là một sự sắp đặt, Hoa Thâm háo sắc là một sự sắp đặt, lòng hám lợi của Hoa Tướng cũng là một sự sắp đặt. Ta có thể thay đổi cốt truyện, nhưng những việc xấu đã tồn tại trước đó, ta lại không thể vãn hồi.

Mộ Dao đang nhắc nhở ta, vì những chuyện Hoa phủ từng làm đã khiến vô số người ở trong bóng đêm giãy giụa cố gắng sinh tồn. Ta cứ nghĩ chỉ cần bảo vệ cả nhà Mộ Dao là tất cả bình yên, nhưng ta lại quên mất những nhân vật nhỏ bé bị Hoa Tướng và Hoa Khiết làm hại.

Ta luôn vì mình mà sống, hơn nữa vẫn luôn muốn cứu vãn bộ mặt thật của gia tộc kia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nhân vật phản diện sở dĩ là nhân vật phản diện, vì từ trước đến nay không phải là g.i.ế.c một con kiến, mà hình thành từ những chuyện nhỏ nhặt như hành hạ người khác, khiến cho vô số mảnh đời bất hạnh chỉ vì lo cho bản thân mình.

Lời Mộ Dao nói như một lưỡi d.a.o phá vỡ sợ bình yên bấy lâu nay ta cố gắng duy trì.

Phảng phất hơn một năm, lại giống như mới qua một ngày. Ta ngồi bên bệ cửa sổ nhìn mặt trời mọc rồi lại lặn, an tĩnh đến mức như đã hóa đá.

Thời gian dần trôi, Hoa phu nhân đến tận cửa khóc lóc kể lể đều bị ta từ chối gặp, đến thái hậu triệu kiến ta cũng có gan cự tuyệt.

Ta không biết sau đó Hoa Thâm ra sao, cũng không biết Mộ Dao đối phó với Hoa phủ thế nào, những ngày tháng qua thế giới này tựa như chẳng liên quan gì đến ta vậy. Nha hoàn trông coi viện ta hàng ngày trầm lặng ít nói không giống như trước nữa, họ cẩn thận từng li từng tí, mà ta cũng không đủ sức bông đùa với họ.

Ta… có phải bị trầm cảm rồi không?

Ngồi trên ghế dựa, ta nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này, nếu không tại sao ta không hề có hứng thú gì với nhân sinh?

Hay ta đang trốn tránh không muốn đối mặt với hiện thực? Vậy nên mới trốn trong viện này. Tựa như một chiếc lá rụng ngày càng khô héo, dần dần tàn phai. Muốn m.á.u lạnh vô tình, cũng muốn vì việc nghĩa quên đi tình nhà, nhưng đến cùng lại không thể thuyết phục được bản thân.

Nghĩ tới nghĩ lui, ta thấy rất mệt, nằm nghiêng trên ghế ngủ thiếp đi.

Trong lúc nửa mơ nửa tỉnh, đầu của ta gục xuống một cái. Cơ thể không phản ứng kịp, trong đầu nghĩ thôi xong rồi, chuẩn bị ngã vỡ đầu. Nhưng không có cảm giác đau đớn như trong tưởng tượng, ta mở mắt, thấy Hoa Nhung Châu đang khom người chống một tay vào tay vịn của ghế dựa, còn đầu ta đập mạnh lên mu bàn tay hắn.

Ta ngồi thẳng người, day day huyệt thái dương, nhìn xung quanh rồi mới cất lời: “Mấy người kia đâu hết rồi?”

Sao không thấy nha hoàn nào thế này?

“Thuộc hạ không biết.” Hoa Nhung Châu buông tay ra, đứng thẳng người dậy.

“Tay ngươi không sao chứ? Ta ngủ quên mất.” Ta nhìn mu bàn tay của hắn, chỗ ấy đã đỏ bừng một mảng.

Đầu ta nặng đến vậy sao?

“Không đáng ngại.” Hoa Nhung Châu giấu tay ra sau, vô cùng cung kính đáp lời.

Ta ngồi thẳng người, kéo một góc y phục của hắn: “Ngươi ngồi xuống đi, nói chuyện với ta một lát, bây giờ ta hết buồn ngủ rồi”

Hoa Nhung Châu ngoan ngoãn ngồi xổm xuống đối mặt với ta, thấy hắn ngoan ngoãn vâng lời, ta nói: “Có phải phụ mẫu của ngươi ở kinh thành không?”

Đôi mắt hắn lóe một cái, lúc sau mới đáp: “Phụ mẫu của thuộc hạ đều làm nông, lúc thuộc hạ còn bé vì mất mùa nên họ bán thuộc hạ cho nhà quyền quý làm nô tài.”

Cái miệng này đúng là… toàn nói mấy lời đ.â.m vào n.g.ự.c người ta.

“Vậy thì sao ngươi lại đến được Tấn vương phủ?” Ta hỏi.

Hoa Nhung Châu cúi đầu nói: “Thuộc hạ trốn khỏi một phú hộ.”

Dù ngữ khí của hắn không có gợn gió gì, nhưng ta thấy đôi tay buông thõng bên cạnh người đang nắm chặt, hẳn là gia đình kia đã bạc đãi với hắn.

Những nô lệ trong thế giới này đều rẻ mạt và vô giá trị, họ đã trải qua biết bao khổ cực, bề trên cũng không biết nửa trong số họ. Ngay cả một người hiện đại như ta cũng vì thân phận của mình mà lựa chọn nhìn mà không thấu khốn khổ của họ.

Đưa tay lên xoa xoa đầu Hoa Nhung Châu, ta nói: “Vậy ngươi… chắc ngươi rất vất vả rồi.”

Giống như vô số người đang chật vật dưới đáy, vì không có quyền lựa chọn, họ đã phải nỗ lực.

Hoa Nhung Châu ngẩng đầu, ta thấy đuôi mắt hắn đỏ lên, dịu dàng nói: “Không khổ… Gặp được vương phi thuộc hạ không khổ nữa”

Ta sửng sốt, bắt gặp ánh mắt của hắn, tinh khiết mà nhiệt thành, giảm bớt sắc thái lãnh đạm trong con ngươi màu nâu.

“Ngươi… vẫn hận người phú hộ đã bạc đãi ngươi trước đây sao?” Ta không biết mình hỏi có ý gì, chỉ muốn nghe câu trả lời.

“Không hận nữa.” Hoa Nhung Châu nói, đồng tử dường như hơi co lại.

“Tại sao?” Ta thu tay lại nhìn hắn.

Đôi mắt Hoa Nhung Châu tràn ngập màu sắc ta không thể nhìn thấu. Lần đầu tiên, ta nhận ra rằng ở đứa trẻ này, ta chưa từng thấy sự ngây thơ của một trẻ nhỏ.

Hắn nói: “Bởi vì thuộc hạ đã từng…”

Ta nghe thấy một giọng nói xen vào, ngắt lời hắn.

“Nàng tìm ta có việc gì?”

Ta sửng sốt nhìn ra cửa viện, chỉ thấy dáng người cao lớn của Dạ Trọng Lan đang bước tới, theo sau lưng là đôi mắt đỏ bừng, ta thấy Thúy Trúc đang khóc.

Hoa Nhung Châu di chuyển cực nhanh, đứng lên chắn trước mặt ta, ta sững người chưa kịp đứng dậy, kéo Hoa Nhung Châu sang một bên, lắc đầu với hắn.

Dạ Trọng Lan theo sát hành động của ta, giễu cợt nói: “Nàng nuôi dưỡng được một nô tài trung thành đấy.”

Ta phớt lờ lời chế giễu của hắn, nói: “Tại sao vương gia lại ở đây?”

Dạ Trọng Lan cau mày: “Không phải nàng tìm ta sao?”

Ta sững sờ và nhìn thấy Thúy Trúc phía sau, nha đầu ngốc này chắc hẳn tưởng rằng vì Dạ Trọng Lan mà ta trà không uống cơm không ăn nên đã lén đi tìm hắn.

Ta thở dài nói: “Chỉ là nha hoàn hiểu lầm nên đã làm phiền vương gia. Ta không sao, vương gia hãy trở về.”

Chân mày của Dạ Trọng Lan càng lúc càng nhíu sâu hơn: “Nàng muốn làm bộ như vậy làm gì?”

Sự trào phúng của hắn không khơi dậy được tinh thần chiến đấu của ta, ta nhìn hắn nói: “Có phải vì ta đã làm điều gì sai trái, hay vì thành kiến ​​trong lòng vương gia, nên người luôn cảm thấy ta sai dù bất kể thế nào?”

Vẻ mặt của Dạ Trọng Lan không thay đổi, ánh mắt hắn rơi trên người ta như có một đám mây đen đè lên thân: “Nàng đang hận ta sao?”

“Hận người thì có ích gì, chỉ khiến bản thân khó chịu hơn thôi.”

Ta nói, phớt lờ ánh mắt dần trở nên nguy hiểm của Dạ Trọng Lan: “Trước đây người không muốn nghe ta nói chuyện, giờ ta cũng không muốn nói chuyện với người. Hiện tại đầu óc ta đang hỗn loạn, vì vậy cũng mong vương gia đừng làm phiền ta nữa.”

Nói xong, ta xoay người muốn đi vào trong viện, giọng nói của Dạ Trọng Lan từ phía sau truyền đến: “Hoa Khiết…”

Ta không khỏi siết chặt tay, nói: “Mạng của Hoa Thâm, vương gia muốn thì cứ lấy đi, chỉ cần người có thể yên tâm thoải mái.” Sau đó không dừng bước đi thẳng vào phòng rồi đóng cửa lại, mặc kệ hắn.

Bây giờ đầu óc ta giống như một mớ hỗn độn, ta cần phải nghĩ thật kĩ, bọn họ diễn trò yêu đương ngược tâm ngược thân thế nào thì cứ thế ấy đi.

“Vương phi, người có muốn đi thăm cửa hàng hồi môn của mình không?” Thấy ta ngây ngốc trong viện cả tháng không chịu ra ngoài, đến Thiên Chỉ cũng không chịu được nữa. Trước đây nhắc đến cửa hàng ta rất vui, nhưng bây giờ cảm thấy tiền nhiều đến mấy cũng vô dụng.

Bây giờ tiền có thể làm được gì? Tiền có thể mua gì…

Hả?

Ta đột nhiên ngồi dậy, nói: “Đi, Thiên Chỉ, chúng ta đi thăm cửa hàng.”

MMC

Thiên Chỉ vốn chỉ định hỏi thử xnàng sao, không ngờ ta lại trả lời, đôi mắt nàng ấy không che giấu được niềm vui.

Ta từ chối những nha hoàn khác đi theo, chỉ để Thiên Chỉ và Hoa Nhung Châu đi cùng.

Sau khi đi từ nam thành lên bắc thành, bận rộn đến khi sắc trời ráng đỏ, cuối cùng ta cũng đã kiểm kê rõ ràng số tiền lời của mười mấy cửa hàng trong vài tháng qua.