Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiên Chỉ và Hoa Nhung Châu nhìn ta, theo ta chạy tới chạy lui suốt một ngày dài nhưng không chút phàn nàn, ta bất giác cảm thấy mềm lòng, bọn họ cũng giống ta, chưa uống được một ngụm nước. Thế là ta kéo họ đi tìm một quán ăn, sau thời gian dài theo ta, họ không khách khí với ta nữa, nên cả ba ngồi quây quần và ăn cùng nhau. Sau khi ăn xong, sắc trời đã tối hẳn, đèn lồng bắt đầu được treo ở ven đường, các quầy hàng nhỏ khác nhau được dọn ra, nơi này hẳn là một khu chợ đêm sôi động.
Chợt nhớ mình đã đến đây hơn nửa năm, ta chưa bao giờ thật sự ra ngoài vào buổi tối, vì vậy không đi xe ngựa mà đi bộ với hai người kia trong hẻm nhỏ, hai bên dòng người đi lại tấp nập, còn có tiếng người bán hàng rong ra sức rao hàng.
Cảnh tượng này khiến trái tim đang hỗn độn của ta bỗng nhiên trầm xuống, ở hiện đại trải qua vô số lần tiêu tiền muốn tìm khoảnh khắc bình yên trong cổ trấn, tất cả đều không sánh bằng di tích thực sự này, thật làm cho người ta thấy yên tĩnh hơn.
Người đi bộ vừa đẩy xe vừa hô hào nhường đường, ta chưa kịp né đã bị một người kéo tay vào lề đường.
Quay đầu lại thì thấy khuôn mặt của Hoa Nhung Châu, đôi mắt bị đèn lồng bên đường hắt vào.
Đứa nhóc này uống thuốc tăng chiều cao ư? Sao trông hắn có vẻ đã cao hơn ta rồi? Nếu cứ tiếp tục thế này, không bao lâu nữa sẽ cao hơn ta một cái đầu.
Lúc đang định nói, ánh mắt lại lướt qua một bóng người phía sau hắn.
Bỗng nhiên, hai mắt mở to.
Dạ Trọng Hữu đang đứng dưới một chiếc đèn lồng, ánh đèn nhuộm vàng bộ quần áo màu xanh nhạt của hắn.
Hắn nhìn ta, hình như đã quan sát từ lâu, khóe môi vương ý cười.
Nếu đã nhìn thấy nhau rồi rồi, ta không thể giả vờ như không thấy được, vậy nên quyết định đi về phía hắn. Hoa Nhung Châu thấy vậy thả tay ta ra.
“Hoàng… Sao Dạ Công Tử lại ở đây?” Ta lên tiếng trước, cố ý đổi cách xưng hô.
Hắn nhìn ta, nói: “Ngươi ở Tấn Vương phủ bế quan một tháng rồi, sao hôm nay đột nhiên lại chạy ra ngoài thế?”
Ta không khỏi nhíu mày: “Hoàng thượng sắp xếp tai mắt trong Tấn Vương phủ sao? Sao nhất cử nhất động rõ ràng như vậy?”
“Ngươi nghĩ sao?” Dạ Trọng Hữu nhướng mày hỏi tiếp.
Tùy hắn thôi, bây giờ ta cũng không có tâm trạng quan tâm đến hắn.
Ta còn chưa trả lời đã nghe hắn nói: “Nếu đã tìm thấy ngươi rồi, chúng ta đi thôi.”
“Hả?” Ta nghi ngờ hỏi: “Người tìm ta làm gì?”
“Đưa ngươi đến một nơi.” Dạ Trọng Hữu lắc đầu ra hiệu để ta đi theo.
Đứng dưới một tòa lầu cao, ta xoa xoa cái cổ đau nhức vì mải ngước nhìn, hỏi hắn: “Đây là đâu?”
“Đài ngắm sao” Dạ Trọng Hữu trả lời: “Là nơi Tần Thiên Giám làm việc vào ban ngày”
Vậy ta đến đây làm gì?
“Đi thôi, lên trên.” Dạ Trọng Hữu bắt đầu bước đi, không đợi ta nói gì.
Ta thận trọng đi theo phía sau, thắc mắc: “Đi bộ… lên?”
MMC
Dạ Trọng Hữu ngạc nhiên quay đầu nhìn lại ta: “Nếu không thì còn có thể lên trên bằng cách nào?”
Ta “hahaha” cười khô khan vài tiếng, sau đó nắm c.h.ặ.t t.a.y nói: “Cáo từ!”
Ta quay người bỏ chạy, nhưng đáng tiếc bị hắn nắm tay kéo lại.
Hắn kiên quyết kéo ta lên cầu thang từng bước từng bước, vùng vẫy hồi lâu vẫn không thoát ra được, ta lại nói: “Đài ngắm sao này có mấy tầng?”
“Hai mươi.”
“Chúng ta phải lên lầu mấy?”
“Hai mươi.”
Ta suýt nữa phun ra một ngụm m.á.u đen, run rẩy hỏi: “Hoàng thượng nghĩ thần có thể leo lên tầng hai mươi sao?”
“Trong lúc leo nếu thấy mệt thì có thể nghỉ ngơi.” Dạ Trọng Hữu cười đến là sáng chói, làm ta hoa cả mắt.
Sau đó, hắn mặc ta khóc lóc om sòm ăn vạ thế nào, kiên quyết kéo ta lên tầng cao nhất, liên lụy Thiên Chỉ và Hoa Nhung Châu cũng phải lẳng lặng theo sau chúng ta leo lên cầu thang.
Cuối cùng sau khi lên đến lầu cao nhất, Thiên Chỉ và Hoa Nhung Châu đang đợi ở đầu cầu thang, mà ta gần như đi theo Dạ Trọng Hữu đi vào trong lầu.
Ta ngồi xổm trên mặt đất, mệt như một con chó, nhưng Dạ Trọng Hữu mặt không đỏ, tim không đập, thở không gấp.
“Lại đây.” Hắn đứng ở lan can vẫy tay với ta.
“Ta mệt quá, đi không nổi.” Ta không do dự từ chối.
“Cho ngươi xem một thứ rất hay.”
“Tối đen như mực, có gì hay mà xem?” Ta tức giận không buồn nhúc nhích.
Tên hoàng đế thần kinh này, nói chuyện không hợp cái lại kéo ta đến đây làm gì?
“Xem ra bây giờ ngươi thật sự đã không còn sợ ta nữa rồi.” Dạ Trọng Hữu liếc mắt nhìn ta.
Ta vẫn là một con lợn c.h.ế.t không sợ nước sôi, một chút cũng không động đậy, thì ra khi con người ta mệt đến cùng cực có thể đến tính mạng cũng chẳng cần.
“Ngươi đang nhờ ta đến kéo ngươi qua à?” Dạ Trọng Hữu thấy ta không chịu động đậy, nói lại lần nữa.
“Hoàng thượng, ngày nào người cũng rảnh vậy sao…” Ta bất mãn lầm bầm, nói thế nhưng vẫn chậm chạp bước qua.
Đứng bên cạnh hắn, ta nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy đầu váng mắt hoa, một là ta bị chứng sợ độ cao nhẹ, hai là ta thấy tất cả phố lớn hẻm nhỏ của kinh thành, còn có cả đèn lồng rực rỡ nối tiếp nhau như con rồng lửa bay lượn trên đường chính.
Từ khoảng cách cao thế này nhìn xuống, cứ như thể có một con rồng vàng ngự dưới chân.
Giọng nói của Dạ Trọng Hữu từ bên cạnh truyền đến: “Ta thật không dễ dàng gì mới dành ra được một chút thời gian.”
Nhìn dáng vẻ sững sờ của ta, hắn nói tiếp: “Ở nơi này nhìn xuống có một loại cảm giác như giẫm lên mọi thứ dưới chân, ba ngàn phiền não tan biến hết phải không?”
Ta bất động dựa vào lan can, nói: “Phiền não sẽ không vì đứng trên cao mà biến mất, đứng ở nơi càng cao, thứ có thể nhìn rõ lại càng ít”
Dạ Trọng Hữu giơ tay gõ thật mạnh lên trán ta, ta tức giận trừng mắt lườm hắn, nghe thấy hắn nói: “Vậy ngươi phải tận mắt ngắm nhìn rồi mới biết, nếu hôm nay ngươi không tốn nhiều thời gian công sức leo cầu thang, nào biết được phong cảnh trong lời người khác?”
Ta dừng tay đang xoa xoa đầu, ngạc nhiên hỏi: “Chẳng lẽ hoàng thượng đưa ta đến đây chỉ để ngắm cảnh thôi sao?”
“Thấy ngươi ngay đến lời mời của mẫu hậu cũng dám từ chối, ta đành tốt bụng chia sẻ với ngươi một thánh địa để ngắm phong cảnh, nơi mà người thường không thể nhìn thấy.” Dạ Trọng Hữu thẳng thắn thừa nhận.
Ta có chút bối rối: “Sao người lại tốt với ta như vậy?”
Dạ Trọng Hữu dường như không ngờ rằng ta sẽ hỏi câu này, sau một lúc sững sờ, hắn nói: “Là đồng minh… thì không phải nên giúp đỡ lẫn nhau sao?”
Ta quay đầu lại, giúp đỡ lẫn nhau? Chẳng lẽ hắn ôm mục đích giống nam ba Mạc Song Ngũ, muốn ta cướp Dạ Trọng Lan đi, sau đó hắn có thể ôm mỹ nhân về?
Cảnh đêm dưới mắt thu hút sự chú ý của ta, ta nhịn không nổi rướn người ra ngoài thêm một chút, sự run rẩy vì sợ độ cao khiến đôi chân mềm nhũn, nhưng cảm giác tự hành hạ này khiến trái tim ta thực sự thả lỏng trong giây lát, vì vậy lại nhịn không được rướn người thêm chút nữa nhìn ra bên ngoài.
Nhưng lần này thân vừa mới động một chút thì có một lực mạnh tác động lên thắt lưng.
Dạ Trọng Hữu bất ngờ ôm ta lại.
Đối mặt với ánh nhìn có chút tức giận của hắn, hắn hỏi: “Ngươi muốn làm gì?”
Ta chỉ muốn ngắm cảnh thôi mà.
Không đợi ta lên tiếng, hắn lại nói: “Ta đưa ngươi tới đây, không phải để ngươi tự vẫn.”
“Phụt——“
Ta không nhịn được cười thành tiếng, người này cảm thấy ta yếu đuối đến vậy sao?
Nhìn ta cố gắng kiềm chế nhưng vẫn không nhịn được phát ra tiếng cười, sắc mặt Dạ Trọng Hữu tối sầm lại.
Tôi nói: “Hoàng thượng, hành vi của người có hơi không hợp quy tắc, phải không?”
Ta chỉ vào cánh tay trái của hắn vẫn đang ôm lấy eo ta. Dạ Trọng Hữu buông tay hắn ra, thản nhiên nói: “Sợ gì? Hiện tại, ban đêm ở Đài ngắm sao đều là người của ta, người bên cạnh lại chưa nhìn thấy.”
Ta nghiêng đầu nghi hoặc nhìn hắn: “Hoàng thượng, ngươi đang khuyến khích ta hồng hạnh vượt tường sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Dạ Trọng Hữu tức giận lườm ta một cái, ta lập tức im miệng.
Thế là hai người lẳng lặng đứng ở lan can hồi lâu, khi gió đêm thổi qua, đèn lồng trên đầu khẽ lay động, ánh sáng trên hàng rào cũng trở nên huyền ảo lung linh.
Gió làm rối tung mái tóc của ta làm ta ảo giác, ta quay đầu lại nhìn hắn nói: “Có phải người thích…”
Bắt gặp ánh mắt hắn đang nhìn mình, tâm trí của ta đột nhiên trở nên tỉnh táo, lời đến khóe miệng chợt mắc nghẹn, ra khỏi miệng đã thay đổi nội dung: “Nàng ấy đã thành thân rồi, người vẫn nhớ nàng sao?”
Dạ Trọng Hữu nhìn ta, ánh mắt dịu dàng mà kiên định, khiến ta gần như ảo giác mình là Mộ Dao.
“Vẫn nhớ.”
“Thật may mắn…”
Đáp lại cái nhìn nghi hoặc của Dạ Trọng Hữu, ta mỉm cười quay đi.
Mộ Dao thực sự may mắn, vì có rất nhiều người yêu mến nàng.
Dạ Trọng Hữu không hỏi thêm câu nào nữa, quay người đi về phòng, một lúc sau, hắn lấy ra một cái bình trông giống vò rượu đến.
“Ngươi có muốn uống không?” Dạ Trọng Hữu lắc lắc bình.
“Đây là gì?”
“Nguyệt Lộ Nồng, nghe nói có thể giải nghìn sầu, chỉ ở trong đài ngắm sao này mới có.” Dạ Trọng Hữu giải thích.
Giải nghìn sầu? Nào có chuyện dễ dàng như thế.
Nghĩ thế nhưng ta vẫn với tay nhận lấy vò rượu, mở nắp ra uống một ngụm lớn, cũng khá ngọt, còn mang theo chút hơi cay. Vừa hay leo lên cầu thang làm ta có hơi khát nước, một ngụm uống hết nửa bình, chỉ cảm thấy sảng khoái.
Dạ Trọng Hữu mở to mắt nhìn ta, ta nói: “Người không keo kiệt như vậy chứ, đã bảo cho ta hết rồi cơ mà?
Nhìn Dạ Trọng Hữu có vẻ hơi sững sờ: “Ngươi có biết Nguyệt Lộ Nồng là gì không?”
“Không phải người nói nó giải nghìn sầu à?” Ta lắc lắc bình nói.
Dạ Trọng Hữu dường như có chút buồn cười, nhưng hắn kiềm chế, nói “Đó là loại rượu mạnh nhất trên thế gian này.”
Tay ta đang lắc lập tức cứng đờ lại: “Rượu? Loại mạnh nhất?”
“Ừ.” Dạ Trọng Hữu trịnh trọng gật đầu cái rụp, nhưng mặt hắn vẫn không giấu được sự hả hê.
Thật là… Sao không nói sớm?
Nhanh chóng đặt chiếc bình vào tay hắn, nói: “Ta đi trước một bước.”
Dạ Trọng Hữu đột nhiên bị nhét cái bình vào tay, chưa kịp phản ứng lại thì ta đã bỏ chạy, hắn ở phía sau nói lớn: “Ngươi vội vàng làm gì? Trẫm tiễn ngươi đi xuống”.
“Không cần, ta có nha hoàn rồi.” Ta nói mà không quay đầu nhìn lại.
Chạy đến đầu cầu thang, nơi Thiên Chỉ và Hoa Nhung Châu đang canh gác. Đầu của ta có chút choáng váng, hết sức kiềm chế bước tới nói: “Đi, chúng ta về.”
Tuy nhiên, chân ta đã hơi nhũn rồi, nghĩ đến 20 tầng cầu thang, ta kéo Hoa Nhung Châu qua, nhảy lên lưng hắn, nói: “Lần này phiền ngươi rồi, mau cõng ta xuống.”
Hoa Nhung Châu hơi luống cuống, cứng nhắc thật lâu mới cử động, hắn đỡ lấy mu bàn tay của ta, bắt đầu bước nhanh xuống lầu.
Không phải ta gấp gáp, mà thực sự là ta… Tửu lượng của ta không tốt, uống quá nhiều ta sẽ làm càn. Trước mặt Dạ Trọng Hữu, nếu ta nói điều không nên nói hoặc làm điều không nên làm, vậy thì xấu hổ lắm.
Hoa Nhung Châu xuống được đến lầu dưới đã hơi thở dốc. Hắn đặt ta xuống, ta phải giữ chặt cánh tay hắn mới không bị ngã, Thiên Chỉ thấy vậy vội vã chạy đến ngã tư phía trước tìm chiếc xe ngựa bọn ta ngồi lúc đến đây.
Đầu óc ta ngày càng tỉnh táo, nhưng cơ thể lại không kiểm soát được – đây là vấn đề chung của những người uống rượu quá nhiều, sẽ thấy bản thân mình minh mẫn.
Sau khi đi theo Hoa Nhung Châu vài bước, không biết bị vấp phải cục đá hay là đã mất đi ý thức, hai chân ta mềm nhũn đến mức muốn quỳ trên mặt đất.
Sau đó, hình như ta rơi vào một vòng tay ấm áp, ngẩng đầu nhìn lên, chợt thấy hai viên ngọc màu nâu lấp lánh, ta không nhịn được đưa tay ra muốn chạm vào chúng, nhưng những viên ngọc đó đột nhiên biến mất.
Dường như nghe thấy giọng nói lắp bắp: “Vương … vương phi, đừng… đừng chọc vào… mắt của thuộc hạ.”
Ta không lấy được viên ngọc nâu đó, nhưng tay ta lại chạm vào một thứ mềm mại khác thường. Cố mở to mắt ra, ta chỉ thấy một mảng màu trắng mờ. Ta không kiềm chế được vân vê nó hai lần. Cảm giác trên tay thật sự rất tuyệt, giống như kẹo bông vậy. Nói ra thì hình như cũng đã rất lâu rồi ta chưa ăn kẹo bông.
Vì vậy, ta quyết định dứt khoát, nắm lấy viên kẹo bông bằng cả hai tay, kiễng chân lên, hung hăng cắn nó.
Sau đó ta nghe thấy tiếng kẹo bông gòn hít một hơi lạnh, kẹo bông này thành tinh rồi à?
Tôi rời môi, chép chép miệng.
Kẹo bông này chẳng ngọt chút nào.
Đây là chút ý thức cuối cùng của ta trước khi ngất đi.
Khi mở mắt ra lần nữa, đập vào mắt ta là chiếc màn ngủ quen thuộc. Cố chống đỡ người ngồi dậy, đầu ta nặng như một cái cân, cái tên Dạ Trọng Hữu phá làng phá xóm kia chỉ biết giày vò ta là giỏi.
Ta gọi Thiên Chỉ vào, vừa mở miệng chợt phát hiện cổ họng khàn khàn, dư vị sau khi say thực sự rất khó chịu. Thiên Chỉ nhìn ta bằng ánh mắt đầy thương cảm.
“Nhìn ta bằng ánh mắt như vậy làm gì?”
Thiên Chỉ hít hít mũi, nói: “Nô tì chỉ cảm thấy vương phi vất vả quá thôi”
Lòng ta càng lúc càng bất an: “Hôm qua say rượu xong ta đã làm gì?”
Thiên Chỉ nhìn ta bằng ánh mắt từ ái như nhìn đứa con của mình, rồi nói: “Không có gì, chỉ là vương phi mắng chửi không ngừng lúc ngồi trên xe ngựa. Nếu không phải do vương phi say rượu, nô tì cũng không biết vương phi phải chịu nhiều oan ức như vậy…”
Ta… thể nào ta cảm thấy giọng mình khàn đi.
“Ta đã mắng ai?” Ta đỡ trán hỏi.
“Mắng vương gia và Hoa thiếu gia nhiều nhất, sau đó là Hoa Tướngvà Mộ trắc phi… đúng rồi, còn có hoàng thượng…”
Nhìn Thiên Chỉ đếm đầu ngón tay, ta chỉ thấy mắt mình tối sầm, chẳng trách bọn họ đều nói rượu vào… lời ra.
Nhắc mới nhớ, hôm nay tỉnh dậy cảm thấy trong lòng thoải mái hơn một chút, chẳng lẽ là do ngày hôm qua ta mắng người nên rất sảng khoái sao?
“Có những ai… nghe thấy?” Ta coi c.h.ế.t như không, mở miệng hỏi.
“Vương phi đừng lo lắng, hôm qua vương phi chỉ bắt đầu mắng sau khi Hoa thị vệ đỡ người lên xe ngựa, nên chỉ có ta và Hoa thị vệ biết.” Thiên Chỉ vỗ n.g.ự.c nói thề.
“Gọi Hoa Nhung Châu đến đây.” Ta vỗ trán, cố gắng thanh tỉnh bản thân.
Lúc Hoa Nhung Châu bước vào, ta không khỏi sững sờ, nhìn má phải của hắn được quấn băng gạc.
“Mặt ngươi bị sao vậy?” Ta hỏi.
Hoa Nhung Châu né tránh nói: “Thuộc… thuộc hạ luyện võ, không cẩn thận bị thương.”
Ta cau mày nói: “Trong phủ này bây giờ ai có thể đả thương ngươi? Có phải vương gia đến tìm ngươi kiếm chuyện không?”
“Không… không phải đâu.”
Thấy Hoa Nhung Châu lắp bắp, lại đỏ hết cả mặt, tim ta hẫng một nhịp.
“Vậy là ngày hôm qua ta đã đánh ngươi?”
Ta quay sang nhìn Thiên Chỉ, nàng ấy bối rối nói: “Lúc ở trên xe ngựa không thấy vương phi ra tay, nhưng lúc nô tì đi tìm xe ngựa thì không rõ. Hôm qua Hoa thị vệ không buộc tóc, nô tì cũng không để ý…”
“Thực sự là do thuộc hạ không cẩn thận.” Hoa Nhung Châu đột nhiên hét lên, dọa ta sợ hết hồn.
Đứa trẻ này, khi không tự dưng đỏ mặt làm gì? Ta còn tưởng mình say rượu đánh người rồi. Ta chỉ nói tửu lượng của mình không tốt, nhưng không đến nỗi sẽ đánh người.
Ta không vặn hỏi chuyện này nữa, nói: “Lát nữa ta phải đi Hoa phủ một chuyến, ngươi giúp ta chuẩn bị xe.”
Hoa Nhung Châu vâng lệnh lui xuống.
Thiên Chỉ đầy lo lắng nói: “Vương phi, sao đột nhiên lại trở về Hoa phủ? Nô tì sợ… phu nhân bên đó…”
Ta súc miệng, cười thầm một tiếng, nói: “Ta trốn tránh lâu như vậy, đã đến lúc phải đối mặt rồi.”