Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn và ta đều nhìn nhau đăm đăm. Hắn hơi sửng sốt, mang theo một chút ngập ngừng: “Nàng khóc sao?”

“Ngươi vào bằng cách nào?” Ta không trả lời lại, nhíu mày hỏi.

Giọng điệu của ta không làm hắn tức giận, hắn ngồi xuống bên giường, lúc này mới lên tiếng: “Hôm nay… ta cũng được mời đến.”

Tang lễ của Hoa Thâm đương nhiên sẽ mời rất nhiều người.

“Ai để ngươi vào phòng ta?” Sắc mặt ta không chút khách khí, hiện tại đầu ta đã đủ rối ren rồi. Trong lúc chỉnh lại y phục, ta nghĩ: người hầu trong viện này đều c.h.ế.t hết rồi hay sao?

“A Khiết, ta là trượng phu của nàng, người trong phủ này đương nhiên sẽ không cản ta.” Dạ Trọng Lan vẫn ôn tồn nói.

“Là thấy ta đáng thương, hay trong lòng hổ thẹn? Nên ngươi mới trưng ra vẻ mặt dịu dàng như vậy sao? Ngươi xem ta là thứ gì?”

Ta xoay người xuống giường, đi thẳng ra ngoài: “Thiên Chỉ!”

Thiên Chỉ còn chưa vào, Dạ Trọng Lan đã kéo cánh tay ta: “A Khiết, ta biết trong lòng nàng lúc này không dễ chịu gì, muốn ra ngoài thì chải đầu thay y phục đàng hoàng trước đã.”

Ta quay đầu nhìn hắn, ánh mắt lộ ra tia châm chọc: “Liên quan gì tới ngươi?”

“A Khiết.” Dạ Trọng Lan thở dài: “Ta tới đón nàng về.”

“Về? Về đâu? Tấn vương phủ?” Ta cười nhạt nhìn hắn: “Về để tiếp tục nhìn ngươi và Mộ Dao tình chàng ý thiếp, sau đó trốn trong viện vờ như không biết?”

“A Khiết…” Thanh âm của Dạ Trọng Lan mang theo vài phần bất đắc dĩ.

Thiên Chỉ và Hoa Nhung Châu rất nhanh qua đây, khi nhìn thấy bọn ta họ rất kinh ngạc. Hai người đứng ngoài cửa, Thiên Chỉ dường như muốn lui ra ngoài, nhưng thấy Hoa Nhung Châu đứng yên không nhúc nhích, nàng tiến không được mà lùi chẳng xong.

Trọng Da Lan thấy Hoa Nhung Châu bất giác nhíu mày, nhưng hắn chưa kịp mở miệng ta đã nổi cáu hất tay hắn ra.

Ta nhìn về phía Thiên Chỉ, nói: “Mấy ngày nay trong cung chắc đang bận nên đã quên mất, Thiên Chỉ, ngày mai phái người vào cung hỏi xem, nói…”

Ta quay đầu đón ánh mắt Dạ Trọng Lan rồi mới mở miệng: “Sao thánh chỉ hòa ly lại lâu như vậy?”

Ánh mắt Dạ Trọng Lan thu về, cuối cùng hắn cũng bị ta chọc giận, sắc mặt vô cùng khó coi: “Nàng đã vào cung tìm Hoàng thượng?”

“Phải, hiện tại ta và ngươi không mảy may liên quan đến nhau. Ngày mai ta sẽ cho người đến Tấn vương phủ mang đồ của ta về, ngươi có ý kiến gì thì nói luôn đi, sau này chúng ta chắc không cần gặp lại nhau nữa đâu.” Mắt ta rủ xuống khẽ nói, thấy hắn không nói gì liền bước đến bàn trang điểm.

Hắn bước tới chắn ngay trước mặt ta, dường như muốn vươn tay ra ôm ta.

Ta chưa kịp đẩy tay hắn ra thì một thân ảnh đã vọt đến trước mặt, ngang nhiên chặn giữa hai chúng ta, một thanh bội kiếm rút ra một nửa giơ trước mặt Dạ Trọng Lan.

MMC

“Hỗn láo!” Dạ Trọng Lan quát, ánh mắt liếc qua y phục của ta: “Nô tài từ đâu tới không hiểu lễ nghĩa, còn không mau cút ra ngoài.”

Không đợi Hoa Nhung Châu nói thì ta không chịu nổi nữa rồi, Dạ Trọng Lan lấy đâu ra động lực chạy đến Hoa phủ lo chuyện của ta?

“Hoa Nhung Châu là người của ta, không đến lượt ngươi ra lệnh.”

Dạ Trọng Lan dường như vẫn muốn nói thêm gì đó, nhưng Hoa Nhung Châu vẫn không nhúc nhích đứng chắn trước mặt ta, cuối cùng giữa ấn đường hắn lộ ra vài phần phẫn nộ: “Tránh ra!”

Thanh âm Hoa Nhung Châu cứng rắn: “Thuộc hạ chỉ nghe lệnh tiểu thư.”

Không kịp đợi ta mở lời can ngăn, Dạ Trọng Lan giơ tay đánh về phía Hoa Nhung Châu. Hoa Nhung Châu không đánh trả, chỉ dùng cánh tay đỡ, lui về sau vài bước, sắc mặt trắng bệnh.

Trong lòng ta thảng thốt, không kìm chế nổi tức giận: “Dạ Trọng Lan, ngươi đi ra ngoài cho ta!”

Thân thể Dạ Trọng Lan cứng đờ, hắn không nhúc nhích, ta xoa xoa huyệt thái dương nói: “Bây giờ ngươi làm loạn ở đây để làm gì? Đã lựa chọn rồi thì đừng có đứng núi này trông núi nọ, muốn chờ ta gọi người đuổi ngươi đi sao?”

Dạ Trọng Lan không nói gì thêm, cuối cùng vẫn cất bước rời đi, hắn đi tới cửa, không quay người lại, chỉ nói: “A Khiết, nếu nàng đã kiên quyết muốn hòa ly như vậy, ta sẽ…. thành toàn mong muốn của nàng.”

Ta khẽ cười, lúc hắn đang định đi mới nói: “Dạ Trọng Lan, ngươi về nói lại với Mộ Dao một câu, lần này nàng thiếu ta hai cái mạng.”

Dạ Trọng Lan quay đầu nhìn ta, ánh mắt nghi hoặc không rõ, ta cũng không để ý, sai người đóng cửa viện.

Đến trước mặt Hoa Nhung Châu, thấy sắc mặt hắn trắng bệnh cắt không một giọt máu, trong lòng ta cảm thấy bất an, nói: “Lúc nãy có phải Dạ Trọng Lan ra tay nặng quá làm ngươi bị thương chỗ nào rồi không? Nhìn sắc mặt ngươi không ổn chút nào.”

“Ta không sao.” Hoa Nhung Châu ngẩng đầu cười với ta, có điều mặt mũi tái nhợt đã giảm đi mấy phần nhan sắc của hắn.

“Lần sau nếu gặp mấy chuyện thế này, không có ta phân phó ngươi không được tùy ý hành động, như vậy không phải đang giúp ta, mà sẽ mang đến cho ta thêm phiền phức, chuyện của ta ta có thể tự giải quyết.”

Ta không nhịn được dạy dỗ. Đứa bé này không biết có phải đến thời kì nổi loạn hay không, mấy lần hành động gần đây có chút hơi quá.

Hoa Nhung Châu cúi đầu, ta không thấy biểu cảm của hắn, chỉ nghe thấy hắn “Ừm” một tiếng.

Ta quay người đi vào phòng, vẫn không an tâm nói với hắn: “Đợi chút nữa ngươi đến y quán khám qua đi, sắc mặt của ngươi không được tốt.”

Nói xong ta và Thiên Chỉ vào phòng. Bị Dạ Trọng Lan dày vò một trận, ta không nằm được tiếp nữa, vậy nên quyết định ngồi dậy đi rửa mặt.

Tang lễ của Hoa phủ cử hành cả ngày, mặc cho bên ngoài có bàn tán ra sao, ta vẫn đóng cửa nhất quyết không ra ngoài. Mãi đến hoàng hôn ngày hôm sau, Hoa phủ mới hoàn toàn trở nên yên tĩnh.

Mấy ngày nay Thúy Trúc và Ngân Hạnh đã quay về chỗ ta, đồ đạc của ta ở Tấn Vương phủ cũng được mang về. Nhìn thấy hộp trang sức bên trong tráp gỗ nhỏ, ta vươn tay chạm vào, nhưng sau đó lại chần chừ, đến cùng vẫn quyết định không động vào chúng, mặc chúng nằm giữa một đống ngọc ngà châu báu.

Mặt trời bắt đầu lặn cũng là lúc ta mang theo Thiên Chỉ và Ngân Hạnh lặng lẽ đi từ cửa bên hông phủ.

Chạy xe ngựa thẳng đến nghĩa trang Hoa phủ, ở nơi quạnh quẽ ấy vừa mới xuất hiện một ngôi mộ hết sức nổi bật.

Ta từ từ đi vào, Thiên Chỉ và Ngân Hạnh chỉ đứng dõi theo từ xa.

Đến trước ngôi mộ mới, ta đặt đèn lồng mang theo cạnh ngôi mộ, chiếu sáng mấy đĩa điểm tâm và hoa quả ngay trước mặt, cùng với dòng chữ trên bia – Mộ của Hoa Thâm.

Bởi vì hắn không có quan hàm, nên trên mộ chỉ viết danh tính.

Ta ngồi xuống cạnh hia mộ, đầu dựa vào tấm bia lạnh lẽo, ánh đèn lồng bập bùng chiếu sáng cả khoảng trời, ta cản thấy nghĩa trang lạnh lẽo này cũng không đáng sợ như thế.

Chợt nghĩ tới hình như mình chưa từng ngồi nói chuyện thật lòng với Hoa Thâm, thái độ đối với hắn về sau dù có tốt hơn đi nữa, nhưng ta chưa bao giờ như một người muội muội đối xử thân tình với người ca ca là hắn.

“Ca ca, ta đến muộn rồi…”

Ta thấp giọng nói, đầu tựa vào tấm bia.

“Không muốn ở cùng quá nhiều người nên ta mới tới một mình, ca ca sẽ không trách ta chứ.”

Luồng gió mát thổi qua ngọn núi, ở trong nghĩa địa, ta mới tưởng tượng qua đã cảm thấy sợ mất mật. Nhưng ngay lúc này, với ta mà nói, nghĩa địa không có một chút dọa người.

Không biết đã ngồi bao lâu, ta không nói gì nữa, ánh sáng của ngọn đèn dường như sắp tắt, ngọn lửa ngày càng lịm đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Bây giờ ta mới cảm giác chân hơi tê, nhấc đèn lồng đứng dậy, nói: “Ta phải về rồi, ca ca, lần sau sẽ quay lại thăm huynh.”

Nói thật tức cười, lúc Hoa Thâm còn sống, ta nhìn hắn thôi cũng phát chán, bây giờ hắn không còn nữa, ta lại cảm thấy thân thiết đối với tấm bia mộ, mặc cho nó không có một lời hồi âm.

Đưa tay phủi cỏ dại bám vào y phục xong, ta quay người, đang định rời đi thì bỗng đứng khựng lại.

Chỗ Thiên Chỉ và Ngân Hạnh đang đứng có nhiều hơn hai người.

Bọn họ cúi gằm đầu xuống, ngay đến thở cũng không dám thở mạnh.

Đèn lồng trong tay cuối cùng cũng đốt hết, ánh lửa lập lòe rồi tắt hẳn, lần này hiện ra một thân ảnh đằng xa.

Y phục của Dạ Trọng Hữu hàng ngày hình như cũng là màu sáng.

Thấy đèn lồng trong tay ta đã tắt, Dạ Trọng Hữu nhận lấy đèn lồng từ tay người tùy tùng, một mình bước tới chỗ ta.

Chỉ mất vài chục bước chân đã đến trước mặt ta.

“Người đã đến bao lâu rồi?” Ta mở miệng hỏi.

“Không lâu, chỉ chừng nửa canh giờ.” Dạ Trọng Hữu đáp.

Xem ra ta ngẩn ngơ rất lâu, nên mới không có chú ý đến động tĩnh bên kia.

“Sao người biết ta ở đây?”

“Từ trước tới nay lúc nào nàng cũng mạnh miệng, nhưng ta biết nàng rất dễ yếu lòng. Tuy nàng vô tình với Hoa Thâm, nhưng mỗi lần hắn gây họa nàng đều không khoanh tay đứng nhìn, thậm chí còn vì hắn chặn kiếm của Hoàng huynh, nên ta biết… nàng nhất định sẽ tới nơi này”

Dạ Trọng Hữu nhìn ta, ánh mắt dịu dành giống vầng trăng sáng, hắn nói: “Ta đến muộn rồi, Khiết Khiết.”

Sống mũi thấy cay cay, không biết gì cái gì mà nước mắt suýt nữa rơi xuống. Ta tránh ánh mắt đi chỗ khác, mở miệng: “Sao Hoàng thượng lại xuất hiện ở chỗ này?”

“Đưa nàng cái này.” Dạ Trọng Hữu lấy một vật hình trụ từ trong n.g.ự.c ra đưa cho ta.

Ta vươn tay nhận lấy, mở ra xnàng – là thánh chỉ hòa ly.

Ta cẩn thận cuộn thánh chỉ lại, nhìn về phía Dạ Trọng Hữu: “Hoàng thượng có thể sai thái giám đến đưa được mà, sao lại tự đến làm gì?”

Dạ Trọng Hữu nhìn ta, ánh lửa của chiếc đèn lồng tựa như chiếu đỏ ửng khuôn mặt hắn: “Vì ta muốn gặp nàng.”

Tay ta siết chặt, hằn một vết lên trên thánh chỉ bằng vải gấm.

“Lời này của Hoàng thượng không hợp quy củ, sắc trời đã tối, ta vẫn nên sớm hồi phủ thôi.”

Vội vàng thi lễ một cái, ta bước qua mặt hắn xuống núi, mà Dạ Trọng Hữu không nhanh không chậm đi sau lưng ta cầm đèn lồng chiếu sáng. Thiên chỉ và Ngân Hạnh thấy vậy cũng không dám tiến lên đi cùng người Dạ Trọng Hữu mang theo, cách chúng ta một khoảng.

Mở miệng đuổi người cũng không hay, ta đổi chủ đề: “Đã tra ra được hắc y nhân hôm đó hành thích trên yến tiệc chưa?”

Dạ Trọng Hữu đi lên cạnh ta, lúc này mới nói: “Tạm thời chưa có đầu mối, thích khách xử lý cực kỳ sạch sẽ, những tên bị bắt lại đều cắn lưỡi tự sát, hiện trường không còn người sống, cũng không để lại dấu vết nào, có điều mấy ngày nay kinh thành đã bắt đầu siết chặt rồi.”

“Y phục và bội kiếm của những thích khách bị bắt đều đồng nhất sao?” Ta chau mày hỏi.

Bước chân của Dạ Trọng Hữu dường như sững lại, hỏi ta: “Sao nàng lại hỏi như vậy?”

Ta không dừng bước, nói: “Chỉ là ta đã nhìn thấy bọn hắc y nhân trong yến tiệc ngày hôm đó, phối hợp không hợp lý.”

Một lúc lâu sau, Dạ Trọng Hữu khẽ cười một tiếng, giọng nói của hắn vang lên: “Khiết Khiết, nàng luôn bình chân như vại mỗi khi xảy ra chuyện, khiến ta không khỏi bội phục.”

Câu này quá sâu xa, ta cũng không truy cứu thêm, chỉ nói: “Hoàng thượng không muốn tiết lộ thì thôi, hà cớ gì lại dùng lời nói này… để lảng tránh ta.”

Vậy mà tay phải ta lại bị Dạ Trọng Hữu nắm lấy, ta nhìn thẳng vào mắt hắn, cố hết sức kéo tay lại, nhưng hắn càng nắm chặt hơn.

“Cho dù không có ai ở đây, người cũng không thể vượt qua quy tắc như vậy, người coi ta là gì…” Giọng điệu của ta ẩn chứa vài phần tức giận.

“Không phải trước nay nàng luôn biết sao? Còn lấy quy củ ra kiềm chế ta.” Dạ Trọng Hữu không hề vì lời nói của ta mà buông tay.

Tay trái cầm thánh chỉ càng chặt hơn, một lát sau ta mới nói: “Hoàng thượng đổi mục tiêu từ bao giờ thế?”

“Chưa từng thay đổi.”

“Hả?” Ta ngạc nhiên nhìn Dạ Trọng Hữu.

Ta thấy ánh mắt hắn sáng quắc: “Vẫn luôn là nàng.”

Nghe xong những lời này, ta vô thức rút tay ra thật mạnh, lần này Dạ Trọng Hữu không dùng lực nữa nên ta thuận thế rút tay về. Trước ánh mắt không chút d.a.o động của hắn, ta chỉ cảm thấy cổ họng mình như thắt lại, ta mở miệng, ổn định lại cảm xúc của mình mới nói: “Vậy Mộ Dao …”

Dạ Trọng Hữu chau mày nói: “Tại sao nàng lúc nào cũng kéo Mộ Dao đến cạnh ta thế?”

Ta cúi đầu nhìn ánh sáng lay động trên mặt đất rồi mới nói: “Là người nói, ánh mắt người nhìn nàng ấy khác với ta.”

“Tất nhiên là khác rồi.” Giọng Dạ Trọng Hữu thấp giọng: “Người khiến ta vì thích mà ánh mắt trở nên khác biệt luôn là nàng. Người đã thành thân mà ta vẫn hằng nhớ nhung là nàng. Đo thân thể để may y phục cho một người vẫn là nàng. Từ lúc bắt đầu đến giờ, chỉ có một mình nàng.”

Thánh chỉ trong tay thiếu chút nữa cầm không vững, chỉ cảm thấy tiếng tim đập trong lồng n.g.ự.c lớn quá rồi, trong màng nhĩ tràn đầy tiếng “binh binh” vang lên.

“Ta… Nhưng ta là…”

Chưa nói hết ba chữ Tấn vương phi, ta nhìn thánh chỉ trong tay, thanh âm của ta đột ngột dừng lại.

Dạ Trọng Hữu dường như nhìn thấu tâm can ta, nói:“ Sợ nàng sẽ vì thân phận trước đây phải mang gánh nặng, nên ta mới nói cho nàng biết, nhưng người thông minh như nàng, sao lại không thể nhìn ra tấm lòng của ta? Còn lấy Mộ Dao ra để làm cớ từ chối khéo ta trên đại điện.”

“Nếu lúc đó hoàng thượng đã nghe ra được suy nghĩ của ta, hôm nay sao lại đến…” Ta cảm thấy thánh chỉ trong tay sắp bị ta bóp nát, hình như đã từng nghe nói thánh chỉ là vật được ban cho, làm hư sẽ bị phạt trọng tội.

“Bởi vì ta không thể buông tay.” Dạ Trọng Hữu không để ý đến mâu thuẫn của ta, nói: “Cho nên ta muốn hỏi nàng một lần nữa, đích thân hỏi nàng, nàng có muốn theo ta không?”

Lòng ta có chút chua xót, nói: “Hoàng thượng nói đùa sao? Thân phận giữa người và ta, dù là bây giờ cũng không thích hợp.”

Muốn ta phải làm sao đây? Theo hắn tiến cung làm phi tử sao?

“Có thể vào lúc này, nơi này không thích hợp nói chuyện này, nhưng ta không nhịn nổi, ta chỉ hỏi nàng, nàng có muốn hay không? Nếu trong lòng nàng có ta, dù chỉ một chút, mọi chuyện cứ giao cho ta, ta sẽ để nàng quang minh chính đại đứng bên cạnh ta.”

Dạ Trọng Hữu nói, đôi mắt tràn đầy chân thành, hoàn toàn không còn thăm dò và cảnh giác như lần đầu gặp gỡ.

Tay phải hắn cầm đèn, tay trái vươn đến ta, lòng bàn tay trắng nõn nhưng khớp xương rõ ràng dưới ánh trăng, chiếu vào mắt ta hơi đau.

“Khiết Khiết, mọi chuyện đã có ta. Chỉ cần nàng muốn, tay ta mãi ở đây.”

Những lời của Dạ Trọng Hữu chứa đựng thứ tình cảm chân thành mà mộc mạc nhất, ta đã hiểu rõ lòng mình, nhưng liệu ta có thể nắm lấy bàn tay này không?